Tashi Gyeltshen | Tâm Kiểm lược thuật: Bồ Tát Lãnh Đạo hay Lãnh Đạo Với Lòng Vị Tha | Bodhisattva Leadership: The Leadership of selfless Beings

Một cách tổng quát, bài luận văn này nêu bật quan điểm về sự lãnh đạo dựa trên nền tảng giáo lý Phật Giáo. Đức Phật Gautama đã dạy rằng hạnh phúc có thể đạt được nhờ nhận thức về Tứ Diệu Đế và tuân theo Bát Thánh Đạo.

Tuy nhiên, nhiều thế kỷ sau khi Ngài nhập niết bàn, các nguyên tắc Phật giáo đã đa dạng hóa để bao gồm tính không, lòng từ bi và vị tha phổ biến của Đại thừa và các phương tiện khéo léo của Kim cương thừa nhằm đạt được những phẩm chất vừa nêu trong mọi lãnh vực của cuộc sống con người. Trọng tâm của giáo lý Đại thừa và Kim cương thừa là lý tưởng về Bồ đề tâm, khát vọng vị tha đưa tất cả chúng sinh đến giác ngộ, và sự thể hiện toàn diện của nó thông qua việc ứng dụng Bản nguyện Bồ tát.

Dựa trên lý tưởng Phật giáo Đại thừa về Bồ tát, bài thuyết trình này sẽ làm sáng tỏ một cái nhìn bao quát hơn về ý nghĩa của sự lãnh đạo trong xã hội đương đại. Sự lãnh đạo của Bồ tát, như được trình bày ở đây, dựa trên Phật tính phổ quát và tích cực thúc đẩy những phẩm chất này trong các cộng đồng và tổ chức. Bài thuyết trình sẽ trình bày các nguyên tắc chính của Lãnh đạo Bồ tát, bao gồm các khái niệm về Phật tính, thực hành chánh niệm, lòng vị tha bao trùm, sự phát triển và ứng dụng các thuộc tính lãnh đạo tích cực trong tất cả các lĩnh vực xã hội và môi trường, hướng tới kết quả cuối cùng là sự hưng thịnh của tập thể con người.

Sự lãnh đạo của Bồ tát dựa trên những lời dạy của Đức Phật lịch sử, Gautama Siddhartha, người sống cách đây khoảng 2500 năm. Theo thời gian, Phật giáo đã phân chia thành ba nhánh chính hay thừa (phương tiện): Śrāvakayāna, Đại thừa và Kim cương thừa. Còn được gọi là Phật giáo Nam truyền, Phật giáo Đông phương và Phật giáo Bắc hoặc Phật giáo Tây Tạng, theo khu vực chiếm ưu thế (Harvey, 2013; Lopez, 2007). Tuy nhiên, bất luận sự khác biệt về thời gian xuất xứ, nơi xuất phát và các đặc điểm khác biệt, ranh giới giữa Đại thừa và Kim cương thừa là rất mỏng. Trong khi một số người coi hai nhánh gần giống nhau (Blumenthal, 2013; Duckworth, 2013; Harvey, 2013; Wangchuk, 2014), những người khác cho rằng khác biệt rõ ràng (Lopez, 1995; Ray, 2001).

Trong hai thiên niên kỷ rưỡi, Phật giáo đã lan rộng và trở thành lực lượng chính thúc đẩy nền văn hóa Phương Đông, đặc biệt là trong vùng Indus và Hindu Kush đến Kyoto và Java (Conze, 1981; Lopez, 1995). Nó đã ảnh hưởng đến đời sống văn hóa ở các nước Śrāvakayā, chẳng hạn như Thái Lan, Myanmar, Campuchia, Lào và Sri Lanka, và các nước Đại thừa, chẳng hạn như Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Việt Nam và Singapore. Tương tự, Kim Cương thừa đã ảnh hưởng đến đời sống của người dân Tây Tạng (Trung Quốc), Bhutan, Mông Cổ, Nepal, Bắc Ấn Độ và một số nước Cộng hòa thuộc Nga như Buryat, Tuva và Kalmykia (Harvey, 2000, 2013; Keown, 1996).

Bên cạnh vị trí địa lý, ba nhánh chính khác nhau về nguyên tắc lãnh đạo của họ. Trong khi Śrāvakayāna nhấn mạnh đến các vị A La Hán (tiếng Phạn Pratimoksha; Tây Tạng Sosotharpa) (các hành giả đã đạt được giải thoát khỏi Luân hồi hay cõi đau khổ nhờ nỗ lực cá nhân và không có ý định tái sinh), thì Đại thừa và Kim cương thừa nhấn mạnh vào các vị Bồ tát (Tib. Jangchubsempa) ( Barr, 2004; Ray, 2001). Bồ tát là những hành giả đã đạt được giác ngộ nhưng nhờ động cơ vị tha và từ bi của mình, họ đã quyết định trì hoãn nhập Niết bàn vì lợi ích của tất cả chúng sinh khác (Blumenthal, 2013; Boisseleir, 1994; Powers, 2013; Rinpoche, 2009). Tuy nhiên, bên cạnh những điểm tương đồng với Đại thừa, Kim Cương thừa có những đặc điểm nổi bật như tụng chú, quán tưởng, hệ thống nghi lễ phức tạp, dòng truyền thừa thầy-trò (bí truyền) và bao gồm quy y đạo sư, với tư cách là người lãnh đạo trực tiếp, ngoài Phật, pháp cũng như tăng đoàn. Bài viết này sẽ xem xét nguyên tắc lãnh đạo của Đại thừa và Kim cương thừa, về sự lãnh đạo của Bồ tát mang lại cái nhìn công phu và độc đáo.

Lãnh đạo bồ tát

Trong khi lãnh đạo phương Tây nhấn mạnh đến việc hoàn thành các mục tiêu của tổ chức, thì sự lãnh đạo của Bồ tát phấn đấu để đạt được hạnh phúc của các thành viên trong thế giới luôn thay đổi (Das, 1998; Woollard, 2012). Sự lãnh đạo này hiểu mục tiêu cuối cùng của hạnh phúc là sự an tâm và cảm giác rằng mình đang làm điều đúng đắn bằng cách sử dụng tất cả năng lượng tích cực trong những hoàn cảnh liên tục thay đổi do nguyên nhân-điều kiện-kết quả hoặc hiện tượng phụ thuộc phát sinh (Barr, Năm 2004). Không có sự ngẫu nhiên xảy ra mà mọi thứ xảy ra đều do nguyên nhân và tạo ra những tác động tương ứng (Das, 1998). Do đó, không giống như văn hóa phương Tây coi các cá nhân là những thực thể cá biệt và cố định, sự lãnh đạo này coi các cá nhân là nhất thời và luôn thay đổi tùy theo nguyên nhân và điều kiện (Rarick, 2008). Do đó, lãnh đạo là một quá trình tạo điều kiện cho các thành viên hạnh phúc thông qua Chính kiến, dẫn đến Hành động đúng trong một thế giới luôn thay đổi.

Sự lãnh đạo của Bồ tát được xem ở ba cấp độ: lãnh đạo bản thân, lãnh đạo tổ chức và lãnh đạo thế giới liên kết (Kemavuthanon & Duberley, 2009; van den Muyzenberg, 2011). Trong sự lãnh đạo của bản thân, Đức Phật dạy rằng cách tốt nhất để một người cai trị trị vì đất nước của mình trước tiên hãy tự mình cai trị (Rarick, 2008). Các nhà lãnh đạo cần phải hiểu rõ họ là ai và mục tiêu của họ là gì. Các nhà lãnh đạo cần lưu ý rằng sự lãnh đạo của họ phải mang lại hạnh phúc cho các thành viên; do đó, tránh tham gia vào các hoạt động có lợi cho bản thân như danh vọng, quyền lực hay của cải vật chất, và tránh những suy nghĩ và hành động phi đạo đức và trái đạo đức.

Trong sự lãnh đạo của tổ chức, không giống như cách lãnh đạo phương Tây cố gắng đạt được tầm nhìn của tổ chức thông qua sự tiến bộ về công nghệ và vật chất (Marques, 2012), sự lãnh đạo của Bồ tát nỗ lực mang lại hạnh phúc cho các thành viên và tại nơi làm việc. Nó lập luận rằng tạo ra thành tích lợi nhuận không nên là tầm nhìn duy nhất của tổ chức; đúng hơn, nó là điều kiện tồn tại của tổ chức chứ không phải là kết thúc của chính nó. Nếu mục đích của các tổ chức là tạo ra thành tích, lợi nhuận nó có thể so sánh với mục đích của cuộc sống là ăn để giữ cho chúng ta tồn tại (van den Muyzenberg, 2011). Tuy nhiên, nó không coi tiền bạc và của cải vật chất là xấu xa, miễn là nó có được nhờ sự trung thực và siêng năng, tức là thông qua Sinh kế đúng (Tideman, 2011). Trên thực tế, sự giàu có về tài chính và vật chất cho phép đáp ứng nhu cầu cơ bản để tồn tại là làm điều tốt cho người khác và thực hành lòng hào hiệp mang lại hạnh phúc cho người khác (Tideman, 2011).

Trong vai trò lãnh đạo của thời đại toàn cầu hóa, các nhà lãnh đạo cố gắng mang lại hạnh phúc cho mọi người có ảnh hưởng bởi sự lãnh đạo của họ (Kemavuthanon & Duberley, 2009). Nó nhấn mạnh đến nguyên tắc nhân-duyên-kết quả (Lay jumdrey) hay quan hệ nhân quả. Các nhà lãnh đạo cố gắng lãnh đạo theo cách tạo ra hạnh phúc tối đa trong xã hội và thế giới nói chung, đồng thời coi trọng các nguyên tắc vị tha, từ bi và tương quan lẫn nhau (Kawanami, 2012). Vị tha trong sự lãnh đạo của Bồ tát là không có sự phân biệt giữa chúng ta và mọi người khác (Rarick, 2008). Trong khi khái niệm ‘bản thân’ là trung tâm của văn hóa phương Tây, thì vị lãnh đạo này luôn nỗ lực vì hạnh phúc của người khác thông qua những suy nghĩ và hành động vị tha. Lòng từ và vị tha được thể hiện bằng hành động của Đức Phật từng từ bỏ cuộc sống thanh cao thoải mái của mình, rời xa vợ, con trai, cha mẹ, vương quốc, mọi người và đi tìm chân lý có lợi lạc cho hết thảy cả chúng sinh.

Mô hình lý thuyết lãnh đạo của Bồ tát

Không giống như trong lãnh đạo phương Tây, có rất ít tài liệu trong Phật giáo đề cập rõ ràng đến lãnh đạo mặc dù nó đã được thực hành qua hàng nghìn năm (xem Tideman, 2012).

Bài viết này trình bày một mô hình lý thuyết lãnh đạo toàn diện (xem Hình 1) sau sự hiểu biết về nguyên tắc lãnh đạo của Bồ tát thu thập được từ các tài liệu thật hạn chế. Mô hình minh họa rằng quá trình lãnh đạo của Bồ tát bắt đầu với bản tính phật, nó kết hợp các phương pháp và phong cách lãnh đạo của Bồ tát (Rinpoche, 2009; Tideman, 2012), và kết thúc bằng sự viên mãn hạnh phúc, đó là mục tiêu sống của mỗi người ( Ricard, 2007). Mô hình lý thuyết giải thích rằng sự lãnh đạo của Bồ tát có bốn thành phần chính.

Chúng bao gồm 1. niềm tin vào sự hiện diện của tiềm năng lãnh đạo bẩm sinh trong mỗi người dưới dạng Phật tính và các thực hành chánh niệm dẫn đến tâm vị tha; 2. áp dụng ba mức độ can đảm hoặc động lực hoặc phương pháp tiếp cận – được mô tả một cách ẩn dụ là phương pháp lãnh đạo của Vua, Người lái thuyền và Người chăn cừu, 3. bốn phong cách lãnh đạo của Zhiwa (Bình định), Gyepa (Làm giàu), Wang (Từ hóa) và Drakpo (Chinh phục), và 4. thể hiện những hành vi tích cực được ngoại cảnh hóa để dẫn đến hạnh phúc. Toàn bộ quá trình lãnh đạo của Bồ tát là nhằm đạt được hạnh phúc trong các thành viên và trong tổ chức như thể hiện rõ trong Hình 1 dưới đây:


Các phẩm chất
lãnh đạo nội tại

Các động lực /
cách tiếp
cận của Lãnh đạo
Bồ tát
Phong cách
lãnh đạo
của Bồ tát
Hành vi lãnh đạo
bên ngoài
Mục tiêu
của lãnh đạo
Tiềm năng
lãnh đạo bẩm sinh
 |
Thực hành Chánh niệm
|
Tâm từ bi và vị tha
Nhà vua
Boatman Shepard
Sự chinh phục
từ phương tiện
làm giàu / ổn định
Lòng nhân ái
Niềm vui
thông cảm
Bình đẳng
Độ lượng
Kỷ luật
Nhẫn nại
Siêng năng
Tập trung
Sự khôn ngoan

Chân hạnh phúc

Hình 1: Mô hình lãnh đạo của Bồ tát.

Mô hình khẳng định rằng sự lãnh đạo của Bồ tát bắt đầu với quan điểm về sự hiện diện của Phật tính trong rất nhiều chúng sinh (người trong trường hợp này) (Berkwitz, 2012; Duckworth, 2013; Rinpoche, 2002; Schmidt-Leukel, 2006). Phật tính là một cốt lõi thuần khiết và lành mạnh có bản chất cơ bản hoặc tiềm năng bẩm sinh để đạt được giác ngộ (Berkwitz, 2012; Hayes, 2013; Rinpoche, 2009; Sponberg, 2013). Bản chất Phật có thể được giải thích rõ hơn bằng tiếng Phạn: Tathagatagarbha (Như Lai là phật, và garbha là bao phủ hoặc phôi thai) và tên tiếng Tây Tạng, DeSheg Nyingpo (bản chất phật). Nó bị che đậy hoặc che giấu bởi những chướng ngại, chẳng hạn như si mê, nhiễm ô, ngu dốt, sân hận và tham lam (Grosnick, 1995; Sponberg, 2013; Tsuchiya, 2003), là kết quả của tâm không giác ngộ (Harvey, 2013). Phật tính còn được gọi là Rigpa – bản chất sâu thẳm nhất ẩn bên trong tâm trí bình thường của chúng ta, là nhận thức nguyên sơ, thuần khiết, nguyên sơ, thông minh, nhận thức, rạng rỡ và luôn tỉnh thức, trong khi tâm trí bình thường của chúng ta là nhị nguyên, chấp thủ, không ổn định, bối rối, hỗn loạn và vô kỷ luật (Rinpoche, 2002). Trừ khi những che chướng này của tâm thức bình thường bị loại bỏ, Phật tính không thể tỏa sáng, mà vẫn ở trạng thái không hoạt động, có thể so sánh với một vị phật đang ngủ (Das, 1998). Về phương diện lãnh đạo, người ta hiểu rằng khi một người không nhận ra sự hiện diện của tiềm năng lãnh đạo và nỗ lực để đạt được kiến ​​thức lãnh đạo, trau dồi kỹ năng lãnh đạo và tham gia vào các thực hành chánh niệm, thì người đó không thể trở thành một nhà lãnh đạo hiệu quả.

Khái niệm về Phật tính được giải thích thông qua một số phép, chẳng hạn như hạt nhân được bao phủ bởi trấu, căn phòng bí mật của ngôi nhà, vàng bên trong hố chất thải v…. (Grosnick, 1995). Trừ khi vỏ trấu được loại bỏ, phát hiện ra căn phòng bí mật, chất thải được làm sạch thì Phật tính được thể  hiện (Grosnick, 1995). Phật tính hay bản chất của chính Đức Phật lịch sử được sinh ra từ hoa sen mọc lên từ hoa sen đầm lầy và hôi thối. Tuy nhiên, không có bất kỳ vết bẩn nào (Hayes, 2013; Khyentse, 2014; Tsuchiya, 2003). Ở một cấp độ khác, Phật tính được so sánh với phấn hoa bên trong nụ hoa chỉ lộ ra khi lớp vỏ bọc hoặc lớp áo của cánh hoa mở ra (Grosnick, 1995).

Phật tính bẩm sinh được đánh thức và nhận ra thông qua các thực hành chánh niệm, chẳng hạn như thiền định. Chánh niệm, là bước thứ bảy trong Bát Chánh Đạo dẫn đến giác ngộ trong Phật giáo, là một kỹ năng tự nhiên và nhận thức được khoảnh khắc hiện tại mà không nắm bắt hay phủ nhận cũng như đánh giá những suy nghĩ và cảm xúc, hoặc chỉ đơn giản là để ý đến mọi thứ đang diễn ra như thế nào (Das, 1998; Gondalez, 2012). Các nhà lãnh đạo có thể sử dụng phong cách lãnh đạo của Bốn Hoạt động Giác ngộ bao gồm Zhiwa (Bình định), Gyepa (Làm giàu), Wang (Từ hóa) và Drakpo (Chinh phục) hoặc (gọi tắt là Zhigyewangdrak) để rèn luyện trí óc và nâng cao kỹ năng lãnh đạo (Khandro, 2007). Tuy nhiên, Bốn Hoạt động Giác ngộ được thảo luận rõ ràng hơn với tư cách là các phong cách lãnh đạo của Bồ tát trong phần sau của mô hình.

Các nhà thực hành chánh niệm báo cáo rằng thiền chánh niệm mang lại hạnh phúc hơn, hài lòng hơn, kết nối xã hội tốt hơn và kiểm soát bản thân tốt hơn trong cuộc sống cá nhân và nghề nghiệp của họ. Bằng cách này, các nhà lãnh đạo có đầu óc có thể biến đổi bản thân, các thành viên và tổ chức (Gondalez, 2012). Tuy nhiên, theo nghĩa tâm linh nghiêm túc, chánh niệm không chỉ là một cách để tìm kiếm sự bình yên, tĩnh lặng hoặc hạnh phúc tạm thời; nhưng nó nhằm mục đích nhận ra bản chất của tâm trí và hạnh phúc tột cùng của Niết bàn (Khyentse, 2014).

Mô hình giải thích rằng thiền chánh niệm dẫn đến việc nhận ra nhu cầu giúp đỡ người khác thông qua tâm yêu thương, từ bi và vị tha. Tình yêu thương là mong muốn người khác hạnh phúc, trong khi lòng trắc ẩn là động lực để người khác không phải đau khổ và lòng vị tha đang loại bỏ hoặc ít nhất, giảm thiểu sự nổi bật của “tôi” trong quá trình các nhà lãnh đạo hoàn thành vai trò lãnh đạo của họ. Về vị tha, Đức Phật dạy rằng người lãnh đạo với tư cách là một người không quan trọng; thay vào đó, niềm tin và hành vi lãnh đạo của người lãnh đạo là quan trọng (Harvey, 1991, 2013). Tương tự như vậy, Ngài dạy rằng điều quan trọng không phải là tôn kính một người, mà là sự khôn ngoan mà người đó truyền đạt. (Khyentse, 2007). Ngay cả về lời dạy của chính mình, Đức Phật cũng nhắc nhở rõ ràng rằng các tín đồ không nên làm theo lời dạy của Ngài khi mới nghe; thay vào đó, họ nên suy ngẫm và thiền định, sau đó làm theo nếu họ thấy nó có ý nghĩa (Khyentse, 2007; Marques, 2012; Rinpoche, 2009). Do đó, tinh thần vô ngã của các nhà lãnh đạo nhấn mạnh đến phúc lợi của các thành viên và những người khác, và mô hình hóa vai trò của các nhà lãnh đạo khuyến khích các thành viên trở nên vị tha (Tideman, 2012) dẫn đến một xã hội tập thể, nơi bản sắc của các nhà lãnh đạo được liên kết với sự liên kết của họ với các thành viên (Rarick, 2008). Ví dụ, lòng vị tha được minh chứng trong lời dạy của Đức Phật rằng tất cả các con sông lớn vươn ra đại dương đều mất tên và danh tính trước đây và được gọi đơn giản là đại dương (Rarick, 2008).

Thành phần thứ hai của mô hình liên quan đến ba cách tiếp cận lãnh đạo, được biểu thị một cách ẩn dụ là ba mức độ can đảm hoặc động lực của nhà vua Boatman và nhà Lãnh đạo Shepherd (Rinpoche, 2009; Tideman, 2012). Nó được chỉ ra rằng sự vị tha và từ bi của các nhà lãnh đạo ít hơn trong phương pháp lãnh đạo của Vua, nhiều hơn là phương pháp lãnh đạo của Người lái thuyền, và vô biên trong phương pháp lãnh đạo của Shepherd, như được gợi ý bởi quá trình khơi dậy Bồ đề tâm (Tib. Jangchubsem) “tâm giác ngộ” hay tâm Bồ tát (Rinpoche, 2009, p. 218) trong Phật giáo Đại thừa và Kim cương thừa (Ray, 2001; Tideman, 2012). Lãnh đạo Bồ tát ưu tiên phúc lợi của các thành viên hơn phúc lợi của chính họ bằng cách giải phóng người khác trước khi tự giải thoát khỏi luân hồi (Rinpoche, 2009; Tideman, 2012). Tuy nhiên, sự lãnh đạo của Nhà vua, vốn ưu tiên giải phóng bản thân, có vẻ mâu thuẫn nếu không được hiểu một cách chính xác. Trong phương pháp lãnh đạo Vua, các nhà lãnh đạo là người đạt được trạng thái A-la-hán (Tib. Drachompa) và sau đó làm cho các thành viên có thể đạt được nhiệm vụ. Đức Phật lịch sử có quan điểm “Khi tôi giác ngộ, tất cả đều giác ngộ” (Das, 1998, trang 17). Nó tương tự như quan điểm rằng bạn giúp đỡ người khác khi bạn giúp chính mình. Trong Phật giáo Đại thừa và Kim cương thừa, giải thoát bản thân là bước đầu tiên cho phép giải phóng người khác (Das, 1998; Rarick, 2008). Ví dụ, sau khi đạt được giác ngộ, Đức Phật đã dạy và cống hiến 45 năm cuộc đời của mình làm việc không mệt mỏi vì lợi ích của tất cả chúng sinh.

Trong phương pháp lãnh đạo Boatman, người lãnh đạo và các thành viên cùng nhau đến được bến bờ. Là một người thực hành Pháp, ngài cũng giảng dạy và dẫn dắt chúng sinh đến giác ngộ (Rinpoche, 2009). Các Lạt ma tái sinh (các thầy tu Phật giáo) được coi là tuân theo phương pháp lãnh đạo Boatman. Theo nghĩa thực tế hơn, phúc lợi của nhà lãnh đạo được hoàn thiện cho các thành viên và tổ chức đạt được hạnh phúc. Trong phương pháp lãnh đạo Shepherd, nhà lãnh đạo vị tha và tập trung vào hạnh phúc của các thành viên. Chỉ sau khi hạnh phúc của các thành viên được hoàn thành, người lãnh đạo mới xem xét tình trạng của họ. Cách tiếp cận này được tóm tắt trong một đoạn thơ từ Bodhivacharyavatara (Hướng dẫn cách sống của Bồ tát) của Santideva (Tib.Zhiwalha), một nhà sư Phật giáo Ấn Độ thế kỷ thứ tám:

Miễn là không gian tồn tại
Và chừng nào chúng sinh còn ở lại. Cầu mong tôi luôn dốc lòng
Để xua tan nỗi thống khổ của thế giới (Blumenthal, 2013, trang 87)

Hôm nay con nguyện mau đặng thành quả Phật, để trở lại độ chúng sanh nhiều như hằng sa. Con nguyện đem thân tâm này, phụng sự các đức Phật nhiều như vi trần. Thế mới gọi là đền ơn chư Phật. Cúi xin đức Thế-Tôn chứng minh cho lời thệ nguyện của con: “Trong đời ngũ trược tội ác này, con thề vào trước để cứu khổ chúng sanh. Nếu còn một chúng sanh nào chưa được thành Phật, thì con thề chẳng lãnh quả vui Niết-Bàn. Phật là đấng Đại-hùng, Đại-lực, Đại-từ-bi. Cúi xin Ngài tiêu trừ các điều mê lầm vi tế cho con, khiến cho con sớm đặng thành quả Phật, để hóa độ chúng sanh khắp cả mười phương thế giới. Giả sử hư không kia có thể tiêu diệt hết, chớ chí nguyện của con đây chẳng hề lay động” | (Kinh Lăng-Nghiêm, PHPT khóa VI-VII, HT Thích-Thiện-Hoa, trang 113).

Hơn nữa, phương pháp lãnh đạo Shepherd được minh chứng bằng câu chuyện về Avalokiteshvara, vị Bồ tát của lòng từ bi. Một phiên bản của câu chuyện kể rằng:

Nhiều đời trước, Avalokiteshvara đã thề rằng Ngài sẽ an nghỉ, hay nói cách khác, chỉ đạt được giác ngộ sau khi Ngài đã giải thoát tất cả chúng sinh ra khỏi cõi đau khổ. Và anh đã nhận nhiệm vụ, cần mẫn làm việc trong một thời gian dài. Tại một thời điểm, thông qua con mắt phật của mình – con mắt giác ngộ nhìn xuyên thời gian và không gian (Tsuchiya, 2003), – anh đánh giá có bao nhiêu người đã được giải thoát và còn bao nhiêu người nữa được giải thoát. Anh ta thấy mình đã giải thoát nhiều người nhưng đồng thời, vẫn vô số người khác thì chưa. Tại thời điểm này, anh trở nên chán nản và gần như phá vỡ lời thề của mình. Anh đã từng thề rằng nếu anh phá vỡ nó, cơ thể anh sẽ tan thành ngàn mảnh.

Vì vậy, khi anh ta nản lòng, cơ thể anh ta đã tan thành ngàn mảnh.

Tuy nhiên, nhờ sự gia trì của Phật A Di Đà, cơ thể tan nát của ngài đã biến thành mười một đầu (để nghe nhiều tiếng kêu của chúng sinh đau khổ), một nghìn mắt (để nhìn thấy nhiều người đau khổ hơn) và một nghìn bàn tay (để hỗ trợ giải phóng vô số người đau khổ) đồng thời. Do đó, Ngài tiếp tục giải thoát chúng sinh (Situpa, 2009).

Tuy nhiên, các nhà lãnh đạo áp dụng phương pháp lãnh đạo Shepherd cần có sự hiểu biết và kiến thức về phương pháp lãnh đạo của Nhà vua và Người lái thuyền vì nó được xây dựng dựa trên bản chất của hai phương pháp làm nền tảng (Powers, 2013; Ray, 2001).

Hơn nữa, bất chấp sự khác biệt về động lực, cả ba phương pháp lãnh đạo đều nhằm đạt được sự giác ngộ và giúp đỡ người khác cũng như, đạt được các mục tiêu của tổ chức.

Mô hình lãnh đạo của Bồ tát gợi ý rằng ba phương pháp lãnh đạo có thể được thực hiện thông qua việc sử dụng các hành vi bên ngoài của Bốn Hoạt động Giác ngộ.

Zhiwa hay Bình định là nỗ lực của các nhà lãnh đạo nhằm làm dịu hoặc giảm bớt những bất tiện và trở ngại cho hòa bình, thành công và hạnh phúc của các thành viên và tổ chức. Điều đó cũng có nghĩa là các nhà lãnh đạo luôn bình tĩnh, tập trung và luôn lưu tâm đến những điều tốt đẹp vốn có từ kết quả của các hành động, chẳng hạn như tích cực lắng nghe và làm cho các thành viên cảm thấy an toàn hơn là phản ứng với các tình huống (Khandro, 2007; Lewis, 2012). Trong phong cách thứ hai của Gyepa hoặc Enrichment, các nhà lãnh đạo, thông qua động lực vị tha và tâm vị tha, cố gắng giúp đỡ và mang lại lợi ích cho các thành viên thông qua việc trao quyền cho họ để đưa ra các quan điểm thay thế, từ đó chuyển đổi các tình huống có vấn đề và cho phép trao đổi ý kiến, làm phong phú thêm kiến ​​thức và kinh nghiệm của mọi người (Lewis, 2012). Phong cách lãnh đạo phong phú tạo điều kiện thuận lợi cho sự thành công và thịnh vượng chung của tổ chức cũng như hạnh phúc của các thành viên thông qua việc đạt được các mục tiêu của tổ chức (Odzer, 2011).

Phong cách lãnh đạo thứ ba, Wang hoặc Magnetisation là khả năng của các nhà lãnh đạo có thể làm cho các thành viên cảm thấy bị thu hút bởi các nhà lãnh đạo và tổ chức, đồng thời tạo ra sự sẵn sàng của các thành viên để tuân theo các nhà lãnh đạo (Wangpo, 2006). Theo nghĩa này, Magnetisation liên quan đến Sức hút hoặc Sức ảnh hưởng Lý tưởng trong mô hình lãnh đạo Chuyển hóa. Các nhà lãnh đạo có sức lôi cuốn, thông qua quyền hạn của họ, có những ảnh hưởng sâu sắc và phi thường đối với những người theo họ (Bass, 1985).

Tương tự, trong Magnetisation, các thành viên thể hiện sự tôn trọng chân thành bắt nguồn từ sự tận tâm và cống hiến thuần túy của họ đối với động lực thể hiện và cảm hứng của các nhà lãnh đạo. Trong Magnetisation, các nhà lãnh đạo cần phải biết các phương tiện thiện xảo khác nhau có sẵn để mang lại lợi ích tối đa trong bất kỳ tình huống cụ thể nào (Odzer, 2011). Tuy nhiên, Magnetisation đôi khi được hiểu là sự kỷ luật, tính nghiêm khắc (Dalton, 2011), và thấp thoáng cả việc sử dụng áp lực mở đường cho phong cách Subjugation (Khandro, 2007).

Cuối cùng, một trong bốn phong cách lãnh đạo là Drakpo hoặc Subjugation. Nghe có vẻ không phù hợp với các vị Bồ tát khi tham gia vào loại hoạt động như vậy (Lewis, 2012; Odzer, 2011), nhưng sự khuất phục và vi phạm khác được chấp nhận trong Phật giáo Đại thừa và Kim cương thừa (Dalton, 2011; Powers, 2013) nếu chúng được thúc đẩy bởi điều thiện chí và lòng trắc ẩn, được thực hiện thông qua các phương tiện khéo léo (Schmidt-Leukel, 2006). Có nhiều quan điểm khác nhau về cách hiểu và việc làm của Subjugation. Rinpoche (2003) và Khandro (2007) hiểu khuất phục là tiêu diệt sự bối rối và trở ngại, trong khi Odzer (2011) chỉ ra rằng chính việc khuất phục những kẻ xấu xa, với mục đích xấu, thì cản trở hoạt động và sự tiến bộ của một tổ chức.

Dalton (2011) và Odzer (2011) nhắc nhở rằng khuất phục là một lựa chọn nếu ba phong cách còn lại không hiệu quả, hoặc khi các nhà lãnh đạo biết rằng ba hoạt động kia sẽ không hiệu quả với những người đi theo.

Ý định cứu cánh là chìa khóa trong phong cách lãnh đạo khuất phục. Trong Chinh phục, tâm trí của các nhà lãnh đạo không nên bị vẩn đục bởi những cảm xúc tiêu cực, chẳng hạn như tan vỡ, tham lam, thèm khát, ghen tị hoặc vì lợi ích ích kỷ, nhưng phải tỏa ra sự tận tụy, từ bi và trí tuệ cao nhất (Dalton, 2011; Tideman, 2012; Wangpo, 2006). Phong cách khuất phục có thể so sánh với lòng từ bi và sự quan tâm của một người mẹ trong khi đánh đòn con cái vì những hành động không mong muốn của chúng (Rinpoche, 2009). Có rất nhiều câu chuyện, chẳng hạn như Marpa đối xử tàn nhẫn với Milarapa (Kapstein, 2013; Trungpa, 1995), hành vi của Tilopa với Naropa (Ray, 2001), và Người lái đò nhân ái (Harvey, 2000) trong đó Sự khuất phục được sử dụng một cách hiệu quả. Một ví dụ khác về phong cách lãnh đạo khuất phục được liên kết với Guru Padma Sambhava, người đã khuất phục nhiều sinh mệnh tà ác và ma quỷ ở miền bắc Ấn Độ, Bhutan, Nepal, Sikkim và Tây Tạng đang làm hại người dân (Bhutia, n.d; Odzer, 2011). Ví dụ về phong cách này ở Bhutan là sự khuất phục con rắn quỷ dữ ở Gomphu Kora của Padma Sambhava, các linh hồn ác quỷ ở Taktsang và linh hồn Shelging Karpo, kẻ đã làm hại vua Sindhu Raja ở Bumthang. Vào những lúc khác, anh ấy đa dạng hóa phong cách của mình. Ông sử dụng Zhiwa (Bình định) và Gyepa (Làm giàu) để dàn xếp sự khác biệt giữa vua Sindhu Raja của Bumthang và vua Nawoche của Assam (Phuntsho, 2013).

Ngoài ra, có những ví dụ mà các nhà lãnh đạo Bồ tát thường sử dụng Zhi Gye Wang Drak trong sự lãnh đạo của họ. Họ điều chỉnh phong cách lãnh đạo của mình tùy thuộc vào tình huống và đối tượng cụ thể. Huyền thoại Rudra tóm tắt việc sử dụng Subjugation khi ba phong cách khác không mang lại hiệu quả mong muốn trong các thành viên và tổ chức:

Rudra, trong một kiếp trước của mình, là một hoàng tử tên là Black Liberator, người cùng với người hầu là Denpak, đã trở thành đệ tử của một nhà sư tên là Invincible Youth. Tuy nhiên, hoàng tử và người hầu của ông hoàn toàn khác nhau trong cách giải thích của họ về sự dạy dỗ của vị thầy. Black Liberator trở nên tức giận và trục xuất người hầu của mình. Sau đó, anh ta đến gặp thầy, người đã xác nhận rằng sự hiểu biết của người đầy tớ là đúng, và theo đó anh ta cũng tẩy chay vị thầy của mình luôn. Rồi, anh ta lao vào những việc làm ác do kết quả của nghiệp xấu và tà kiến. Anh sống trong mộ địa và say mê vô số hành động theo chủ nghĩa khoái lạc.

Kết quả, anh ta được sinh ra và tái sinh trong các địa ngục khác nhau và chịu đựng nhiều kiếp nạn. Tuy nhiên, sau vô vàn đau khổ, anh lại sinh ra một người phụ nữ lăng nhăng, chết khi sinh con. Đứa trẻ sơ sinh Rudra được giữ trên ngực người mẹ đã khuất của mình tại nghĩa trang. Tuy nhiên, theo thời gian, anh ta trở nên mạnh mẽ và quyền lực, trở thành thủ lĩnh của tất cả ác nhân, và cuối cùng chế ngự các vị thần quyền năng, chẳng hạn như Indra, Brahma, Vishnu và Hayagriva (Tib. Tamdrin). Anh ta đã thực hiện tất cả những việc làm độc ác và tội lỗi không thể tưởng tượng được, và được mọi người kính sợ.

Tất cả các Tathagatas hoặc các vị Phật đã tập hợp lại để thảo luận về cách họ có thể sửa đổi Rudra. Cuối cùng họ quyết định đi theo Bốn hoạt động giác ngộ để vượt qua anh ta. Đầu tiên, họ gửi hóa thân hòa bình của Phật Thích Ca, nhưng vô ích. Thứ hai, họ cử Hayagriva sử dụng Cường hóa / Tăng cường, nhưng bị đe dọa và xua đuổi. Thứ ba, họ cử Vajrakumara (Tib. Dorji Shoenu) sử dụng Magnetisation / Coercion, người đã thành công trong việc thanh tẩy cung điện của Rudra và ép buộc các á thần và nữ hoàng của Rudra khi anh ta vắng mặt, do đó mở đường cho Sự khuất phục. Cuối cùng, Heruka, thông qua sự trao quyền của Hayagriva, bắt đầu thuần hóa Rudra trong nghiêm trang. Rudra đáp lại bằng cách sử dụng đám ma quỷ và sức mạnh ma thuật của mình để chống lại Heruka hung dữ, nhưng Heruka đã vượt qua sức mạnh của Rudra và cuối cùng đánh bại anh ta. Heruka cắm cây đinh ba của mình vào ngực Rudra và nuốt chửng anh ta. Rudra đã được thanh lọc trong bụng của Heruka và trải nghiệm niềm hạnh phúc nhất thời của Phật, đồng thời, nhìn thấy tất cả những đau khổ mà anh ta đã gây ra vì những hành động tàn ác của mình. Khoảnh khắc tiếp theo, Heruka đẩy anh ta ra theo cách người ta tống ra phân.

Rudra cầu xin Heruka giải thoát cho anh ta khi thề trung thành, và nói với toàn bộ thuộc hạ của anh ta về những sai sót và cầu xin sự tha thứ. Heruka đã dạy Rudra về nghiệp của anh ta và tiêu diệt anh ta chỉ để phục hồi anh ta ở dạng hoàn toàn thanh khiết, chuẩn bị nhập môn. Rudra được đặt một cái tên mới, Black Excellence (Tib. Legden Nakpo) và được bổ nhiệm làm hộ pháp chính (Dalton, 2011).

Thành phần cuối cùng của mô hình lãnh đạo Bồ tát liên quan đến việc thể hiện các hành vi tích cực phù hợp với Vô lượng (lòng tốt, lòng từ bi, niềm vui thông cảm và sự bình đẳng) và với sáu ba la mật hoặc sự hoàn hảo siêu việt (Powers, 2013; Rinpoche, 2009; Sponberg, 2013 ). Sáu ba la mật bao gồm rộng lượng, kỷ luật, nhẫn nại, siêng năng, định tâm và trí tuệ. Việc trau dồi và thể hiện những hành vi tích cực này ở các nhà lãnh đạo dẫn đến hạnh phúc của các thành viên và tại nơi làm việc là kết quả của quá trình trước đó của mô hình lãnh đạo.

Phần kết luận

Mặc dù Phật giáo đã được thực hành trong hàng ngàn năm, nhưng sự lãnh đạo của Bồ tát nhìn chung vẫn ở cấp độ tâm linh, hầu hết được thực hành bởi các chuyên gia và giáo viên Phật giáo. Bài viết này đã cố gắng truy tầm sự lãnh đạo của Bồ tát để hiểu đầy đủ về nó và liên hệ nó với sự lãnh đạo ở cấp độ thế tục. Sự lãnh đạo của Bồ tát nhận ra rằng nó phải ảnh hưởng đến hạnh phúc ở ba cấp độ của bản thân, tổ chức và xã hội, tất cả đều ở trạng thái thay đổi liên tục. Nó cũng lập luận rằng mỗi cá nhân đều có tiềm năng trở thành một nhà lãnh đạo, điều này có thể được hiện thực hóa và phát triển bên trong thông qua các hoạt động phản ánh. Sự lãnh đạo của Bồ tát nhấn mạnh sự vị tha của những người lãnh đạo, và tình yêu thương, lòng vị tha và từ bi đối với các thành viên.

Nguồn: Tashi Gyeltshen | Royal University of Bhutan | RUB · Samtse College of Education PhD: Bodhisattva Leadership: The Leadership of selfless Beings

____________________________________

Tài liệu tham khảo

  • Barr, N. (2004). Bồ tát của Shantideva, con đường của bồ tát: Phân tích chương thứ chín. Dharamsala, Ấn Độ: Chương trình Nghiên cứu Tây Tạng của Emory-IBD.
  • Bass, B. M. (1985). Khả năng lãnh đạo và hiệu suất vượt mong đợi. New York: Báo chí Tự do.
  • Berkwitz, S. C. (2012). Phật giáo Nam Á: Một cuộc khảo sát. Hoboken: Taylor và Francis. Bhutia, P. (n.d.). Sự đóng góp của Guru Rinpoche cho Sikkim. Bulletin of Tibetology, 31-33. Lấy ra từ http://himalaya.socanth.cam.ac.uk/collections/journals/bot/pdf/bot_1995_01_06.pdf.
  • Blumenthal, J. (2013). Đại thừa Ấn Độ. Trong S. M. Emmanuel (Ed.), Blackwell đồng hành với triết học: Đồng hành với triết học Phật giáo (xuất bản lần 1, trang 86-98). Somerset, NJ: John Wiley & Sons.
  • Boisseleir, J. (1994). Trí tuệ của Đức Phật. London: Thames và Hudson Ltd. Conze, E. (1981). Một lịch sử ngắn của Phật giáo. Luân Đôn: George Allen & Unwin.
  • Dalton, J. P. (2011). Thuần hóa quỷ: Bạo lực và giải thoát trong Phật giáo Tây Tạng. New Haven, CT: Nhà xuất bản Đại học Yale.
  • Das, S. (1998). Thức tỉnh Đức Phật bên trong. New York: Sách Broadway.
  • Duckworth, D. (2013). Đại thừa Tây Tạng và Kim cương thừa. Trong S. M. Emmanuel (Ed.), Blackwell đồng hành với triết học: Người đồng hành với triết học Phật giáo (xuất bản lần 1, trang 99-109). Somerset, NJ: John Wiley & Sons.
  • Gondalez, M. (2012). Lãnh đạo bằng trí óc: 9 cách để tự nhận thức, thay đổi bản thân và truyền cảm hứng cho người khác. Mississauga, Ontario: John Wiley & Sons.
  • Grosnick, W. H. (1995). Kinh Tathagatagarbha. Trong D. S. Lopez (Ed.), Đạo Phật trong thực hành (trang 92-105). Princeton, NJ: Nhà xuất bản Đại học Princeton.
  • Harvey, P. (1991). Giới thiệu về Phật giáo: Giáo lý, lịch sử và thực hành. Sydney: Nhà xuất bản Đại học Cambridge.
  • Harvey, P. (2000). Giới thiệu về đạo đức học Phật giáo. Cambridge: Nhà xuất bản Đại học Cambridge.
  • Harvey, P. (2013). Giới thiệu về Phật giáo: Giáo lý, lịch sử và thực hành. New York: Nhà xuất bản Đại học Cambridge.
  • Hayes, R. P. (2013). Triết lý về tâm trong Phật giáo. Trong S. M. Emmanuel (Ed.), Người bạn đồng hành với triết học Phật giáo (xuất bản lần 1, trang 395-404). Tây Sussex: Wiley-Balckwell.
  • Kapstein, M. T. (2013). Phật giáo Tây Tạng: Lời giới thiệu rất ngắn gọn. New Delhi: Nhà xuất bản Đại học Oxford.
  • Kawanami, H. (Ca sĩ – nhạc sĩ). (2012). Đạo Phật. Trên Bách khoa toàn thư về các nghiên cứu toàn cầu.
  • Thousand Oaks: Sage Publications.
  • Kemavuthanon, S., & Duberley, J. (2009). Một quan điểm của Phật giáo về sự lãnh đạo: Một trường hợp của dự án ATOP. Tạp chí Phát triển Tổ chức và Lãnh đạo, 30 (8), 737-754. doi: 10.1108 / 01437730911003902
  • Keown, D. (1996). Phật giáo: Một giới thiệu rất ngắn. New York: Nhà xuất bản Đại học Oxford. Khandro, M. J. (Nhà soạn nhạc). (2007). Trái tim của hành động giác ngộ 1/5. Trên. Berkeley: Trung tâm Berkeley Shambhala.
  • Khyentse, D. J. (2007). Điều gì khiến bạn không phải là một Phật tử. Boston: Ấn phẩm Shambhala. Khyentse, D. J. (Nhà soạn nhạc). (2014). Nguyên tắc Guru Rinpoche. Trên Jangchup Shing.
  • Thimphu, Bhutan: Bhutan Broadcasting Service 2. Lấy từ http://www.bbs.bt/news/bbs2/?p=686
  • Lewis, L. (2012). Khả năng lãnh đạo + bốn hành động khéo léo. Lấy từ http://www.elephantjournal.com/2012/01/leadership-four-skillful-actions/
  • Lopez, D. S. (1995). Giới thiệu. Trong D. S. Lopez (Ed.), Phật giáo trong thực hành: Princeton đọc trong các tôn giáo (trang 3-36). New Jersey: Nhà xuất bản Đại học Princeton.
  • Lopez, D. S. (2007). Giới thiệu. Trong D. S. Lopez (Ed.), Phật giáo trong thực hành: Princeton đọc trong tôn giáo (trang 3-38). Princeton, NJ: Nhà xuất bản Đại học Princeton.
  • Marques, J. (2012). Làm cho Phật giáo hoạt động @ công việc: Chuyển đổi một tôn giáo thành một hệ thống đạo đức dày dặn. Tạp chí Phát triển Quản lý, 31 (6), 537-549.
  • Odzer, R. D. (2011). Về bình định, làm giàu, từ tính và khuất phục. Lấy từ http://ganachakra.com/2011/01/25/on-pacizing-enriching-magnetizing-and- subjugating /
  • Phuntsho, K. (2013). Lịch sử của Bhutan. Noida, Ấn Độ: Ngôi nhà ngẫu nhiên.
  • Powers, J. (Ca sĩ – nhạc sĩ). (2013). Phật giáo Kim cương thừa. Trên Encyclopedia of Buddhism.
  • Hoboken: Taylor và Francis.
  • Rarick, C. A. (2008). Quản lý giác ngộ: Phân tích các giới luật Phật giáo áp dụng vào hoạt động quản lý. Tạp chí Quản lý Kinh doanh Toàn cầu.
  • Ray, R. A. (2001). Bí mật của thế giới Vajra: The Tantric Buddhism of Tibet (Quyển 2).
  • Boston: Ấn phẩm Shambhala.
  • Ricard, M. (2007). Hướng dẫn để phát triển kỹ năng quan trọng nhất của cuộc sống: Hạnh phúc. London: Little, Brown và Company.
  • Rinpoche, C. T. (2003). Hộ pháp. Lấy từ http://www.himalayanart.org/pages/Visual_Dharma/dharmapalas.html
  • Rinpoche, P. (2009). Những lời của vị thầy hoàn hảo của tôi: Bản dịch hoàn chỉnh phần giới thiệu kinh điển về Phật giáo Tây Tạng. New Delhi: Ấn phẩm Vistaar.
  • Rinpoche, S. (2002). Cuốn sách sống và chết của người Tây Tạng. New York: Nhà xuất bản HarperCollins.
  • Schmidt-Leukel, P. (2006). Hiểu biết về đạo Phật. Edinburgh: Nhà xuất bản Học thuật Dunedin.
  • Situpa, K. T. (2009). Thực hành Chenrezig. Thar Lam, 1-15. Lấy từ http://www.greatliberation.org/library/tai-situpa-library/Sadhana_Practices/Chenrezig Practice – Tháng 12 năm 2009.pdf.
  • Sponberg, A. (Ca sĩ kiêm nhạc sĩ). (2013). Phật giáo Đại thừa. Trên Encyclopedia of Buddhism ,. Hoboken: Francis và Taylor.
  • Tideman, S. G. (2011). Hạnh phúc toàn dân tộc. Trong L. Zsolnai (Ed.), Các nguyên tắc đạo đức và chuyển đổi kinh tế – Một cách tiếp cận của Phật giáo. London: Springer Science + Business Media.
  • Tideman, S. G. (2012). Bồ tát như hình mẫu lãnh đạo để kinh doanh bền vững. Trong Trí tuệ thực tế từ truyền thống Phật giáo.
  • Trungpa, C. (1995). Cắt đứt chủ nghĩa duy vật tinh thần. Delhi: Shechen & Shambhala.
  • Tsuchiya, K. (2003). Tóan-garbha. Trong L. Ridgeon (Ed.), Các tôn giáo chính trên thế giới: Từ nguồn gốc cho đến nay (trang 87-93). Luân Đôn: RoutledgeCurzon.
  • van den Muyzenberg, L. (2011). Lãnh đạo theo đường lối Phật giáo. Trong L. Zsolnai (Ed.), Các nguyên tắc đạo đức và chuyển đổi kinh tế: Một cách tiếp cận của Phật giáo (trang 167-178). Dordrecht: Springer.
  • Wangchuk, D. (Nhà soạn nhạc). (2014). Chủ nghĩa tôn sùng và chủ nghĩa duy lý, phần 2. Trên Jangchub Shing. Thimphu: Bhutan Broadcasting Service 2.
  • Wangpo, P. D. N. (2006). Mật hoa từ suối – Sáu. Lấy từ http://www.dharmadownload.net/pages/english/Natsok/0010_Teaching_English/Teachi ng_English_0082.htm
  • Woollard, W. (2012). Phật giáo và khoa học về hạnh phúc: Khám phá cá nhân về Phật giáo trong thế giới ngày nay. Claygate: Nhà xuất bản Gorsvenor.

2 thoughts on “Tashi Gyeltshen | Tâm Kiểm lược thuật: Bồ Tát Lãnh Đạo hay Lãnh Đạo Với Lòng Vị Tha | Bodhisattva Leadership: The Leadership of selfless Beings

  1. Pingback: Quảng Pháp: H.Tr Tâm Kiểm Bạch Hoa Mai, Người Luôn Đi Tiền Trạm… |

  2. Pingback: Trang Tưởng Niệm Huynh Trưởng Cấp Dũng GĐPTVN: TÂM KIỂM BẠCH HOA MAI |

Leave a Reply