Seth Zuihō Segall | Tâm Tịnh Lạc lược thuật: Tinh Thần Xã Hội của Phật giáo, Ứng Dụng | What’s Buddhist About Buddhist Social Activism, Redux

Seth Zuihō Segall là một thiền giả và nhà tâm lý học, là cây bút khoa học cho Tạp chí Nghiên cứu Chánh niệm hàng tháng, một biên tập viên đóng góp cho Tricycle: The Buddhist Review, và là một giáo thọ tại Trung tâm Thiền Insight New York. Ông là một thành viên đã nghỉ hưu của khoa lâm sàng Trường Y Yale và là cựu Giám đốc Tâm lý tại Bệnh viện Waterbury. Cộng tác với White Plains Zen và Boundless Way Zen của Westchester. Ông th ọ nhận shukke tokudo trong dòng White Plum Asanga và Zen Peacemaker Order vào năm 2016 từ Daiken Nelson, Roshi. Ông là tác giả của tác phẩm Phật giáo và sự hưng thịnh của con người: Góc nhìn hiện đại của phương Tây (Palgrave MacMillan, 2020), Gặp gỡ Phật giáo: Tâm lý học phương Tây và Giáo lý Phật giáo (SUNY Press, 2003). và Sống Thiền: Hướng dẫn Thực hành cho Sự tồn tại Cân bằng (Rockridge Press, 2020).

Seth Zuihō Segall thành lập The Existential Buddhist (Phật giáo hiện sinh) vào năm 2010 nhằm phổ biến các bài tiểu luận về triết học Phật giáo, đạo đức, lịch sử, tâm lý học, nghệ thuật, thiền định và hoạt động xã hội. Phật giáo Hiện sinh không theo giáo phái, khám phá Phật giáo từ quan điểm của lý trí và kinh nghiệm sống, thay vì tuân theo giáo điều và / hoặc quyền lực tâm linh. “Đừng dựa vào những gì đã thu được bằng cách nghe lặp đi lặp lại; cũng không theo truyền thống; cũng không phải tin đồn; cũng không dựa trên những gì trong thánh thư; cũng không phải khi phỏng đoán; cũng không dựa trên một tiên đề; cũng không dựa trên lý luận suy đoán; cũng như không có thành kiến đối với một khái niệm đã được cân nhắc kỹ lưỡng; cũng không dựa trên khả năng của người khác; cũng không phải khi cân nhắc, ‘Nhà sư là thầy của chúng ta.’ Kalamas, khi chính bạn biết: ‘Những điều này là tốt; những điều này không thể chê trách được; những điều này được người khôn ngoan khen ngợi; thực hiện và quan sát, những điều này dẫn đến lợi ích và hạnh phúc’, hãy bắt đầu và hành trì chúng.” – Kinh Kalama

Phật giáo đã phát triển trong một bối cảnh lịch sử xã hội cụ thể và đã trải qua những lần sửa đổi và đổi mới đáng kể khi nó lan rộng khắp châu Á trong suốt 2.500 năm. Người phương Tây đương đại chiếm lĩnh một không gian trí tuệ được định hình chủ yếu bởi cuộc trò chuyện đang diễn ra giữa các truyền thống Greco-La Mã, Judeo-Christian, Khai sáng Châu Âu, Lãng mạn và Hiện sinh / Hiện tượng học. Liệu người phương Tây có thể tiếp thu những giáo lý chính yếu của Phật giáo mà không đầu hàng những niềm tin và giá trị cốt lõi của họ cho những truyền thống xa lạ, những quyền uy được trao cho hay lối suy nghĩ ma thuật và mê tín? Phật giáo có còn là Phật giáo nếu không có họ?

Đây là phiên bản cập nhật, sửa đổi từ bài tiểu luận đã được xuất bản trong ấn phẩm của Hội đồng Hòa bình Phật giáo, Turning Wheel, mùa thu 2004.

Cụ thể, tinh thần hoạt động xã hội của Phật giáo là gì? Có phải chúng ta chỉ là những Phật tử, những người đã từng là những nhà hoạt động xã hội trước khi chúng ta khám phá ra Giáo Pháp, giờ đây chỉ đơn giản là tiếp tục những hoạt động cũ của chúng ta dưới bản sắc tôn giáo mới của chúng ta? Hay là hoạt động xã hội của Phật giáo là thứ phát triển một cách hữu cơ từ trí tuệ và lòng từ bi được vun đắp theo con đường Phật giáo? Nếu vậy, sắc thái hoạt động xã hội dựa trên tinh thần này giống hay khác với, hoạt động dựa trên tinh thần được ủng hộ bởi những người bạn. Có điều gì đặc biệt của Phật giáo mà chúng ta đã mang lại cho phong trào tiến bộ không? Ở mức độ nào thì có những vấn đề xã hội cụ thể là mối quan tâm của tinh thần xã hội Phật giáo (ví dụ, sự đa dạng trong tăng đoàn của chúng ta, hoàn cảnh của người Rohingya ở Miến Điện, sự chiếm đóng của Trung Quốc ở Tây Tạng), và những vấn đề của chúng ta giống hệt nhau ở mức độ nào những truyền thống của các nhà hoạt động khác (ví dụ: cải cách tư pháp hình sự, phân biệt chủng tộc, kinh tế, tình dục và bình đẳng giới)? Chúng ta có một học thuyết cụ thể liên quan đến các vấn đề kinh tế, chính trị và xã hội, hay, là Phật tử, chúng ta có né tránh “chủ nghĩa” như là những chấp trước vào “lớp quan điểm” không? Sẽ hữu ích khi xem những câu hỏi này như những công án có thể mở ra cho người ta khám phá hơn là những câu hỏi đòi hỏi những câu trả lời ngắn gọn và khô khan thúc đẩy sự khám phá sâu hơn.

Tuy nhiên, một số chủ đề chung xuất hiện thông qua sự tra vấn này giúp xác định điều gì làm cho hoạt động xã hội của Phật giáo trở thành Phật giáo một cách rõ ràng.

  • Thực hành Phật giáo là bất nhị-không hai. Nó cho phép không có không gian tách biệt giữa cái tôi và cái khác. Sự phân đôi của việc làm việc với cái tôi nhưng rút lui khỏi thế gian, hoặc làm việc trong thế gian nhưng bỏ qua cái tôi, là trái ngược với Phật giáo. Vì mọi thứ đều được kết nối với nhau nên khi tôi thay đổi bản thân, tôi thay đổi thế giới; khi tôi thay đổi thế giới, tôi thay đổi chính mình. Làm sao có thể khác được?
  • Mọi thứ xảy ra ngay tại đây, ngay lập tức, theo kinh nghiệm của riêng một người. Điều này đúng cho dù diễn biến là cảm giác cơ thể và cảm xúc cá nhân, hay hình ảnh được ghi nhớ của người tị nạn Syria, hay phản ứng nhận thức và cảm xúc của một người khi nghe Donald Trump tuyên bố về bản tin hàng đêm. Tất cả những thứ này đều là những đối tượng tinh thần đòi hỏi mức độ chú ý bình đẳng, sự suy xét sáng suốt và phản ứng khéo léo. Tất cả đều là một phần của thực hành Phật giáo.
  • Thực hành Phật giáo là liên tục. Không có sự phân đôi giữa thiêng liêng và phàm tục; không có một cõi nào thuộc về Caesar và một cõi khác thuộc về một vị thần. Không có gì bị loại trừ khỏi thực hành Phật giáo. Chúng ta thực hành mọi lúc, cho dù ngồi trên đệm, nói chuyện với bạn bè, mua sắm ở trung tâm thương mại, bỏ phiếu trong gian hàng, hoặc diễu hành trong một cuộc biểu tình. Mỗi khoảnh khắc là một khoảnh khắc của sự thực hành liên tục, liền mạch. Hành động xã hội là một lĩnh vực thực hành không khác gì thiền định hay học kinh.
  • Thực hành Phật giáo là phổ quát. Không có thứ gì bị bỏ lại; không ai bị loại trừ. Chúng ta áp dụng thực hành của mình cho tất cả mọi người: tốt, và xấu. Chúng cũng bao gồm cả động vật và thực vật trong quá trình thực hành của chúng ta. Chúng ta không chống lại bất cứ ai: chúng ta không chống lại binh lính, tội phạm, doanh nhân, địa chủ, đảng Cộng hòa, hoặc cánh hữu thay thế. Không ai bị bỏ rơi khỏi sự quan tâm và chăm sóc của chúng ta. Chúng ta nói, “Cầu mong tất cả chúng sinh được hạnh phúc” Đó là cách làm của chúng ta.
  • Chúng ta không đấu tranh chống lại con người mà chống lại các quá trình: tham lam, ganh ghét và si mê. Chúng ta làm việc không ngừng với ba chất độc này, cho dù chúng xuất hiện bên trong chúng ta hay bên trong Donald Trump. Chúng ta không khinh thường Donald Trump vì sự tham lam, ác cảm và si mê của ông ta hơn chính chúng ta. Donald Trump chỉ là một tập hợp của năm uẩn, giống như chúng ta.

Đạo Phật dạy rằng mọi sự vật đều do nhân và duyên mà sinh ra. Sự phát triển hiện tại của “Quyền” là kết quả của vô số nguyên nhân và điều kiện bao gồm, nhưng không giới hạn ở: các quá trình lâu dài của đô thị hóa, nhập cư, toàn cầu hóa và tự động hóa; sự lớn mạnh của các tập đoàn đa quốc gia, sự suy giảm của các liên đoàn lao động, các chính sách đánh thuế từ thời Reagan và thời Bush, và sự kết thúc của thời kỳ suy thoái đối với ngân hàng và đầu tư; hậu quả lâu dài của chế độ nô lệ, cuộc nội chiến và phong trào dân quyền; câu chuyện năng động về sự giải phóng cá nhân và sự chuyển đổi bản sắc đã mở ra sau khi phụ nữ có quyền bầu cử, giải phóng phụ nữ, quyền sinh sản và các phong trào LGBTQ; những xung đột lịch sử lâu dài giữa Cơ đốc giáo Châu Âu và Hồi giáo, phức tạp bởi chủ nghĩa thực dân Châu Âu và sự va chạm giữa hiện đại và các nền văn hóa truyền thống Trung Đông; sự đụng độ giữa hiện đại và các tôn giáo chính thống ở phương Tây; sự lớn mạnh của internet và truyền hình thực tế; sự mất ổn định của các cấu trúc xã hội do tốc độ thay đổi nhanh chóng của công nghệ gây ra…v.v.

Donald Trump và Steve Bannon đã không một tay tạo ra tình hình hiện tại của chúng ta; nghiệp của thế gian chảy qua các hành động của họ trong một chuỗi liên tục. Chúng ta đang ở đây để trở thành một người có ảnh hưởng khác trong biển cả những nguyên nhân và điều kiện. Chúng ta không ở đây để kiểm soát thế giới; không ai làm điều đó bao giờ. Chúng ta ở đây để không ngừng chứng kiến ​​và không ngừng luyện tập. Thực hành của chúng ta bao gồm hiện diện với đau khổ, kết bạn với người bị lãng quên và không ngại nói ra sự thật với những người có quyền lực.

6) Thực hành Phật giáo không quá bám chặt với kết quả. Khi chúng ta ngồi trên đệm và không đạt được Giác ngộ, chúng ta đừng nản lòng và thay đổi thực hành của mình. Khi chúng ta phản đối các hành động của Donald Trump và Donald Trump vẫn không ăn năn, chúng ta không nản lòng và thay đổi cách làm của mình. Không đạt được kết quả chúng ta muốn không làm mất giá trị hành động của chúng ta. Có lẽ nếu chúng ta cố chấp, hành động của chúng ta sẽ để lại hậu quả lâu dài đáng kể. Có lẽ chúng ta sẽ học cách trở nên khéo léo hơn thông qua việc kiểm tra và học hỏi từ những thất bại của mình. Con đường của chúng ta trong cả hai trường hợp, luôn giống nhau: một vòng lặp lại: 1) hiển thị, 2) chú ý, 3) nói sự thật mà không đổ lỗi hoặc phán xét / làm bất cứ điều gì cần thiết, 4) cởi mở, nhưng không bị ràng buộc kết quả, 5) và lặp lại các bước 1-4. Nói tóm lại đây là Pháp. Thực hành Phật giáo là ở đây, chánh niệm, và đáp lại bằng lời nói và hành động đúng đắn, lặp đi lặp lại, không nản lòng. Như Suzuki Roshi đã từng nói, thực hành là “nỗ lực hết mình vào khoảnh khắc mãi mãi”. Nếu một người có thể hiện diện sâu sắc như Quán Thế Âm và nhìn thấy sự đau khổ của thế giới; nếu một người có thể xuất hiện với ý định làm giảm bớt đau khổ bất cứ khi nào một người gặp phải nó với khả năng tốt nhất của mình; nếu người ta có thể bao gồm mọi sinh vật trong vòng quan tâm và lòng trắc ẩn của họ; và nếu người ta có thể tránh được sự tức giận và thất vọng khi đau khổ không phải lúc nào cũng thuyên giảm mặc dù người đó đã nỗ lực hết sức, thì người ta đang tham gia vào một hoạt động xã hội là điển hình của việc thực hành Phật giáo.

What’s Buddhist
About Buddhist Social Activism,
Redux

Seth Zuihō Segall | THE EXISTENTIAL BUDDHIST | dharma without dogma

 

1. Seth Zuihō Segall is a Zen priest and psychologist who is the science writer for the Mindfulness Research Monthly, a contributing editor to Tricycle: The Buddhist Review, and a teacher at the New York Insight Meditation Center. He is a retired member of the clinical faculty of the Yale School of Medicine and a former Director of Psychology at Waterbury Hospital. He is affiliated with White Plains Zen and Boundless Way Zen of Westchester. He received shukke tokudo in the White Plum Asanga and Zen Peacemaker Order lineages in 2016 from Daiken Nelson, Roshi. He is the author of Buddhism and Human Flourishing: A Modern Western Perspective (Palgrave MacMillan, 2020), Encountering Buddhism: Western Psychology and Buddhist Teachings (SUNY Press, 2003). and Living Zen: A Practical Guide to a Balanced Existence (Rockridge Press, 2020). He is not an authorized Zen teacher and makes no special claims to knowledge or authority. You can visit his author page at sethzuihosegall.com. He can be contacted at: editor@existentialbuddhist.com.

2. Founded in 2010, The Existential Buddhist publishes essays on Buddhist philosophy, ethics, history, psychology, art, meditation, and social activism. The Existential Buddhist is non-sectarian, exploring Buddhism from the point of view of reason and lived experience, rather than from adherence to dogma and/or spiritual authority.

Buddhism developed within a particular socio-historical context and underwent significant revisions and renewals as it spread across Asia over the course of 2,500 years. Contemporary Westerners occupy an intellectual space shaped primarily by an ongoing conversation between the Greco-Roman, Judeo-Christian, European Enlightenment, Romantic, and Existential/Phenomenological traditions. Can Westerners absorb the key teachings of Buddhism without surrendering their core beliefs and values to alien traditions, vested authority, or magical thinking and superstition? Is Buddhism still Buddhism without them?

“Do not go upon what has been acquired by repeated hearing; nor upon tradition; nor upon rumor; nor upon what is in a scripture; nor upon surmise; nor upon an axiom; nor upon specious reasoning; nor upon a bias towards a notion that has been pondered over; nor upon another’s seeming ability; nor upon the consideration, ‘The monk is our teacher.’ Kalamas, when you yourselves know: ‘These things are good; these things are not blamable; these things are praised by the wise; undertaken and observed, these things lead to benefit and happiness,’ enter on and abide in them. | – The Kalama Sutta

This is an updated, revised version an of essay of mine that was published in the Fall 2004 issue of the Buddhist Peace Fellowship’s former publication, Turning Wheel. It has been overhauled and repurposed for the Trump Era.

Just what is it that is specifically Buddhist about Buddhist social activism?  Are we only  Buddhists who, having been social activists before we discovered the Dharma, are now simply carrying on our older activism under the banner of our new religious identity? Or is Buddhist social activism something that grows organically out of the wisdom and compassion cultivated along the Buddhist path? If so, is this kind of spiritually-based social activism identical to, or different from, the spiritually-based activism espoused by the Friends, Unitarians, Mennonites, or Catholic Workers? Is there something specifically Buddhist that we bring to the progressive movement? To what extent are there particular social issues that fall naturally within the purview of Buddhist social activism (e.g., diversity within our sanghas, the plight of the Rohingya in Burma, the Chinese occupation of Tibet), and to what extent are our issues identical to those of other activist traditions (e.g., criminal justice reform, racial, econom­ic, sexual, and gender equality)? Do we have a specific doctrine relating to economic, political, and social issues, or, as Buddhists, do we eschew “isms” as attachments to the “thicket of views”?  It helps to view these questions as koans­ that can open one up to discovery rather than as questions that call for cut-and-dried answers that foreclose further exploration.

Nevertheless, several general themes emerge through this kind of inquiry that help define what makes Buddhist social activism explicitly Buddhist.

1) Buddhist practice is nondual. It allows no space of separation between self and other. The dichotomy of working on the self but withdrawing from the world, or working on the world but bypassing the self, is antithetical to Buddhism. Since everything is connected, when I change myself, I change the world; when I change the world, I change myself. How could it be otherwise?

2) Everything that happens happens right here, immediately, in one’s own experience. This is true whether the happenings are bodily sensations and personal emotions, or the remembered images of Syrian refugees, or one’s cognitive and emotional reactions to listening to Donald Trump on the nightly news. All of these are mental objects that call for an equal degree of mindful attention, wise reflection, and skillful response. All are part of Buddhist practice.

3) Buddhist practice is continuous. There is no dichotomy between the sacred and the profane; there is not one realm that belongs to Caesar and another that belongs to a deity. Nothing is excluded from Buddhist practice. We practice all the time, whether sitting on the cushion, talking with friends, shopping at the mall, voting in the booth, or marching in a demonstration. Every moment is a moment of continuous, seamless practice. Social action is a realm of practice no different from meditation or sutra study.

4) Buddhist practice is universal. No thing is left out; no one is excluded. We apply our practice to all people: the good, the bad, and the ugly. We include animals and plants within our practice, too. We are not against anyone: we are not against soldiers, criminals, businessmen, landlords, Republicans, or Alt-Rightists. No one is left out of our caring and concern. We say, “May all beings be happy.” That is our practice.

5) We are not struggling against people but against processes: greed, aversion, and delusion. We work ceaselessly with these three poisons, whether they occur within us or within Donald Trump. We no more despise Donald Trump for his greed, aversion, and delusion than we do ourselves. Donald Trump is just a collection of the five aggregates, the same as we are.

Buddhism teaches that all things arise out of causes and conditions. The current ascendence of  the Alt-Right is the outcome of innumerable causes and conditions which include, but are not limited to: the long-term processes of urbanization, immigration, globalization, and automation; the growth of multinational corporations, decline of labor unions, Reagan-era and Bush-era taxation policies, and the end of Depression-era curbs on banking and investment; the long-term consequences of slavery, the civil war, and the civil rights movement; the dynamic narrative of personal liberation and identity transformation that has unfolded in the wake of the women’s suffrage, women’s liberation, reproductive rights, and LGBTQ movements; the long-term historical conflicts between Christian Europe and Islam, complicated by European colonialism and the clash between modernity and traditional Middle Eastern cultures; the clash between modernity and fundamentalist religions here in the West; the growth of the internet and reality television; the destabilization of social structures caused by the rapid pace of technological change; the genetic and biographical particularities of the Trump family saga, and so on, ad infinitum.

Donald Trump and Steve Bannon didn’t single-handedly create our current situation; the karma of the world flows through their actions in an unbroken chain. We’re here to be yet another influence in the great sea of causes and conditions. We’re not here to control the world; no one ever does that. We’re here to ceaselessly witness and ceaselessly practice. Our practice includes being present to suffering, befriending the forgotten, and being unafraid to speak our truth (with a small “t”) to those in power.

6) Buddhist practice is not overly attached to outcome.  When we sit on the cushion and fail to achieve Enlightenment, we don’t become discouraged and change our practice. When we demonstrate against the actions of Donald Trump, and Donald Trump remains unrepentant, we don’t become discouraged and change our practice. Not getting the outcome we want doesn’t invalidate the value of our actions. Perhaps if we persist, our actions will have significant long-term consequences. Perhaps we’ll learn to become more skillful through examining and learning from our failures. Our path in either case, is always the same: a recursive loop of: 1) showing up, 2) paying attention, 3) telling the truth without blame or judgment/ doing whatever’s necessary, 4) being open, but not attached, to outcome, 5) and repeating steps 1-4. This is the Dharma, in short. Buddhist practice is about being here, being mindful, and responding with right speech and right action, again and again, without discouragement. Practice is, as Suzuki Roshi once said, making one’s “best effort on the moment forever.” If one can be deeply present like Avalokiteshvara and see the suffering of the world; if one can show up with the intention to relieve suffering whenever one encounters it to the best of one’s abilities; if one can include every being within the circle of one’s care and compassion; and if one can avoid anger and disillusionment when suffering doesn’t always abate despite one’s best efforts, then one is engaged in a social activism that epitomizes Buddhist practice.

Leave a Reply