Phaphon Plumwongrota & Piriya Pholphirulb | Tâm Thường Định lược thuật: Khuyến khích thanh niên tham gia các hoạt động Phật sự | Participating in religious activities and adolescents’ self-esteem

Bài tiểu luận này nhằm mục đích định lượng mối quan hệ giữa việc tham gia các hoạt động Phật sự và lòng tự trọng của thanh thiếu niên Phật giáo tại Thái Lan như một nghiên cứu điển hình, vì Phật giáo là tôn giáo chính của đất nước này. Qua cuộc khảo sát quốc gia đối với thanh thiếu niên Phật giáo Thái Lan, kết quả cho thấy việc tham gia vào các hoạt động Phật giáo liên quan đến việc duy trì chánh niệm, bao gồm cầu nguyện và thiền định, được phát hiện có mối quan hệ tích cực về mặt thống kê với lòng tự trọng cao hơn trong giới Phật tử trẻ.

Cách họ tham gia vào các hoạt động thoải mái và không quá nghiêm ngặt được cho là có mối quan hệ tích cực về mặt thống kê với lòng tự trọng cao hơn của thanh thiếu niên. Do đó, chính phủ và các cơ quan liên quan nên đưa ra các chính sách khuyến khích thanh thiếu niên tham gia nhiều hơn vào các loại hình hoạt động này. Lồng ghép các hoạt động liên quan đến phát triển chánh niệm trong môi trường học đường, như các chương trình chính quy hoặc sau giờ học, có thể là một trong những cách tốt nhất.

Vị thành niên là một giai đoạn trong cuộc đời, trong đó những kinh nghiệm và kiến ​​thức mới được giới thiệu cho những người trẻ từ gia đình đến xã hội (Antaramian và cộng sự, 2008). Đặc biệt, thanh thiếu niên cần được xã hội xung quanh chấp nhận. Mức độ chấp nhận cảm nhận này có thể ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần và tính cách của họ. Một trong những thông số quan trọng nhất để đánh giá trạng thái tinh thần của thanh thiếu niên là lòng tự trọng. Vì vậy, lòng tự trọng ở tuổi vị thành niên là một chủ đề liên tục được quan tâm trong học tập.

Có rất nhiều nghiên cứu về lòng tự trọng của thanh thiếu niên từ nhiều khía cạnh. Ví dụ, về lợi ích giáo dục, các nhà nghiên cứu đã tìm thấy mối quan hệ thuận chiều về mặt thống kê giữa lòng tự trọng và kết quả học tập của thanh thiếu niên (Arshad và cộng sự, 2015; Booth & Gerard, 2011; Lane và cộng sự, 2004; Martin và cộng sự. , 2005). Ngoài ra, thanh thiếu niên có lòng tự trọng cao cũng thể hiện khả năng giải quyết vấn đề cao hơn, đây là một trong những yếu tố quan trọng có thể thúc đẩy kết quả học tập, từ đó có thể tăng thành tích học tập nói chung (Afari và cộng sự, 2012; Pullmann & Allik, 2008).

Mặt khác, thanh thiếu niên có lòng tự trọng thấp phải đối mặt với nhiều kết quả tiêu cực. Ví dụ, Ngo et al. (2020) phát hiện ra rằng thanh thiếu niên có lòng tự trọng thấp trải qua mức độ rối loạn tâm thần cao hơn như lo lắng hoặc trầm cảm. Fanaj và cộng sự. (2015) đã kiểm tra thanh thiếu niên trong độ tuổi từ 11–20 tuổi và phát hiện ra rằng thanh thiếu niên có lòng tự trọng thấp cảm thấy tuyệt vọng hơn những người có lòng tự trọng cao hơn. Thanh thiếu niên có lòng tự trọng thấp cũng phải chịu đựng nhiều hơn về sức khỏe tinh thần và thể chất kém và có mức độ hành vi phạm tội cao hơn khi trưởng thành (Trzesniewski và cộng sự, 2006).

Nghiên cứu trước đây đã xác định một số yếu tố ảnh hưởng đến lòng tự trọng của thanh thiếu niên. Một trong những yếu tố quan trọng nhất bao gồm các sự kiện liên quan đến ‘yếu tố gia đình.’ Ví dụ, Ümmet (2015) đã nghiên cứu một nhóm mẫu sinh viên và nhận thấy rằng trình độ học vấn của người mẹ cao hơn và mức thu nhập của gia đình làm tăng đáng kể mức độ tự tin của sinh viên, trong khi đó đối với lòng kính trọng trình độ học vấn của người cha và cả giới tính của chính những sinh viên này thì không có gì ảnh hưởng. Phong cách nuôi dạy con cái là một yếu tố quan trọng khác ảnh hưởng đến sự tự tin tưởng của trẻ vị thành niên.

Một nghiên cứu đã kiểm tra nhiều cặp sinh viên và bà mẹ phát hiện ra rằng những bà mẹ có nhiều căng thẳng dường như làm giảm lòng tự trọng của con cái họ (Ajilchi và cộng sự, 2013). Một nghiên cứu khác cho thấy rằng những thanh thiếu niên có cha mẹ cảm thấy có trách nhiệm như cha mẹ và tập trung vào việc nuôi dạy họ có nhiều khả năng có lòng tự trọng cao hơn (Vatankhah và cộng sự, 2013). Tuy nhiên, những trẻ vị thành niên cho biết cha mẹ bảo bọc quá mức thì cho thấy lòng tự trọng tiềm ẩn thấp hơn (DeHart et al., 2006).

Ngoài yếu tố gia đình và sự nuôi dạy của cha mẹ, các yếu tố xã hội bên ngoài gia đình cũng ảnh hưởng đến bản thân của trẻ vị thành niên, đặc biệt là các bạn và thầy cô giáo. Ví dụ, Ikiz và Cakar (2010) đã kiểm tra một mẫu của hàng trăm học sinh nữ và nam ở Thổ Nhĩ Kỳ và nhận thấy rằng sự hỗ trợ xã hội từ các đồng nghiệp và giáo viên có tác động tích cực đáng kể đến lòng tự trọng. Việc xác định lòng tự trọng ở thanh thiếu niên rất có thể bị ảnh hưởng bởi các hoạt động của họ. Ví dụ, thanh thiếu niên tham gia các hoạt động tình nguyện dường như có mức độ tự mãn cao hơn (Bang và cộng sự, 2020). Hơn nữa, tham gia các hoạt động thể thao cũng có liên quan đến việc hãnh tiến hơn (Babiss & Gangwisch, 2009; Bowker, 2006). Và những thanh thiếu niên dành nhiều thời gian hơn để chơi các môn thể thao đồng đội được phát hiện có lòng tự trọng cao hơn so với những người chơi các môn thể thao cá nhân, vì việc tham gia các môn thể thao đồng đội dường như tạo ra sự chấp nhận giữa các bạn bè và do đó làm tăng lòng tự trọng của họ (Slutzky & Simpkins, 2009 ).

Người ta cũng nhận thấy rằng, bên cạnh những hoạt động điển hình mà thanh thiếu niên thường tham gia (đi chơi đêm với bạn bè, sử dụng internet, đọc sách, chơi nhạc, v.v.), các hoạt động liên quan đến tôn giáo cũng có thể ảnh hưởng đến lòng tự trọng của thanh thiếu niên (Sinha và cộng sự, 2007). Nghiên cứu đã phát hiện ra rằng việc tham gia vào các hoạt động tôn giáo có thể giúp thanh thiếu niên tránh các hành vi nguy cơ như hút thuốc, sử dụng rượu, hoạt động tình dục và tiêu thụ cần sa. Một nghiên cứu về thanh thiếu niên Cơ đốc giáo tham gia cầu nguyện tại nhà thờ cho thấy rằng việc cầu nguyện thường xuyên giúp ngăn ngừa đáng kể việc sử dụng thuốc lá, rượu, cần sa, cocaine, methamphetamines và các loại ma túy khác (Fletcher & Kumar, 2014 Hơn nữa, các nhà nghiên cứu đã tìm thấy mối liên hệ giữa việc tham gia tôn giáo và giảm trầm cảm (Braam & Koenig, 2019; Desrosiers & Miller, 2007) Và thanh thiếu niên đi nhà thờ thì ít bị trầm cảm hơn và tâm linh cá nhân mạnh mẽ hơn (Kang & Romo, 2011; Urberg & Demir, 2004).

Mặc dù các nghiên cứu đã trích dẫn ở trên ghi lại vai trò của việc tham gia tôn giáo đối với hành vi của thanh thiếu niên, nhưng theo hiểu biết từ những tác giả, không có nghiên cứu nào điều tra tác động của việc tham gia tôn giáo đối với lòng tự trọng của thanh thiếu niên. Hơn nữa, phần lớn các nghiên cứu cho đến nay chủ yếu được thực hiện ở các nước phương Tây, trong đó Cơ đốc giáo là tôn giáo chính. Nhưng Cơ đốc giáo có những hoạt động khác với những hoạt động của các tôn giáo khác (ví dụ: Hồi giáo hoặc Phật giáo). Do đó, các hoạt động cụ thể được tìm thấy trong các tôn giáo khác nên được nghiên cứu để xác định những tác động tiềm tàng của chúng đối với lòng tự trọng của thanh thiếu niên.

Mặc dù các nghiên cứu đã trích dẫn ở trên ghi lại vai trò của việc tham gia tôn giáo đối với hành vi của thanh thiếu niên, nhưng theo hiểu biết của chúng tôi, không có nghiên cứu nào điều tra tác động của việc tham gia tôn giáo đối với lòng tự trọng của thanh thiếu niên. Hơn nữa, phần lớn các nghiên cứu cho đến nay chủ yếu được thực hiện ở các nước phương Tây, trong đó Cơ đốc giáo là tôn giáo chính. Nhưng Cơ đốc giáo có những hoạt động khác với những hoạt động của các tôn giáo khác (ví dụ: Hồi giáo hoặc Phật giáo). Do đó, các hoạt động cụ thể được tìm thấy trong các tôn giáo khác nên được nghiên cứu để xác định những tác động tiềm tàng của chúng đối với lòng tự trọng của thanh thiếu niên.

Vì các nghiên cứu được đề cập ở trên thường chủ yếu dựa vào các cuộc khảo sát được thực hiện trong một nhóm cụ thể hoặc một khu vực cụ thể (chẳng hạn như thành phố hoặc trường học), để phân biệt chính nó với các nghiên cứu trước đây, tiểu luận nghiên cứu này nhằm mục đích dò xét xem việc tham gia vào các hoạt động Phật giáo có thể ảnh hưởng đến lòng tự trọng của thanh thiếu niên hay không. Để làm như vậy, tác giả sử dụng dữ liệu đại diện quốc gia được thu thập ở Thái Lan như một nghiên cứu điển hình cho một quốc gia Phật giáo điển hình. Theo Văn phòng Thống kê Quốc gia Thái Lan, khoảng 94% dân số Thái Lan theo đạo Phật, tiếp theo là người Hồi giáo (4,9%) và Cơ đốc giáo (1,1%). Do đó, Thái Lan đã xây dựng một nghiên cứu điển hình hoàn hảo để xem xét việc tham gia các hoạt động Phật giáo ảnh hưởng như thế nào đến lòng tự trọng của thanh thiếu niên.

Theo một cuộc khảo sát năm 2018 từ Văn phòng Thống kê Quốc gia Thái Lan, thanh thiếu niên Thái Lan nằm trong số dân số tham gia các hoạt động tôn giáo Phật giáo. Ví dụ, khoảng 75,9% công dân Thái Lan tham gia cầu nguyện. Tuy nhiên, con số này đã giảm từ 87,8% vào năm 2014. Ngoài ra, có tới 91,9% công dân Thái Lan đã bố thí cho các nhà sư Phật giáo. Tuy nhiên, tương tự, con số này đã giảm so với 92,9% trong năm 2014. Mặt khác, khoảng 55,2% công dân Thái Lan cho biết tuân thủ các giới luật Phật giáo, tăng so với mức 20,8% được báo cáo vào năm 2014. Tuy nhiên, nếu các hoạt động tôn giáo này được được phân loại theo nhóm tuổi, rõ ràng rằng thanh thiếu niên có xu hướng tham gia ít hơn so với nhóm lớn tuổi của họ. Để xác định các tác động đến sự tự mãn của thanh thiếu niên, tác giả cũng hướng tới việc bao gồm các biến số khác, chẳng hạn như tuổi, giới tính, giáo dục, nghề nghiệp, khu vực, thành phố, tình trạng hôn nhân và các hoạt động điển hình của thanh thiếu niên (đi chơi đêm, sử dụng internet, chơi nhạc, đọc sách, v.v.). Các biến số liên quan đến hỗ trợ gia đình và các hành vi xã hội cũng được đề cập đến.

Bài nghiên cứu này bao gồm năm phần. Phần tiếp theo sẽ mô tả các nghiên cứu thực nghiệm khác. Điều đó giải thích lợi ích của việc tham gia các hoạt động tôn giáo của Phật giáo đối với lòng tự trọng của thanh thiếu niên. Phần thứ ba giải thích dữ liệu và các biến được sử dụng trong nghiên cứu. Phần thứ tư mô tả các mô hình và kết quả được sử dụng để định lượng tác động của các hoạt động tôn giáo Phật giáo đối với lòng tự trọng của Thanh thiếu niên Thái Lan. Phần thứ năm cung cấp kết luận và một số khuyến nghị chính sách.

Theo Tloczynski và Fritzsch (2002), tham gia vào các hoạt động tôn giáo Phật giáo có ảnh hưởng lòng tự trọng của tuổi vị thành niên theo những cách khác nhau. Các hoạt động Phật giáo bao gồm thiền định, cầu nguyện, quan sát giới luật, và lập công đức. Về cơ bản, Phật giáo tập trung vào các hoạt động thiền định và chánh niệm (Amihai & Kozhevnikov, 2015; Ariyabuddhiphongs, 2009). Vì người Phật tử được dạy phải tôn trọng giáo viên và đặc biệt là phải kính trọng cha mẹ. Họ cũng nhận thức được vai trò giải phóng của giáo dục và do đó có thể giải quyết căng thẳng do học tập. Những lợi ích này được phát hiện có liên quan đến thiền và đọc thánh thư nhưng lại có xu thế nghịch với việc đi chùa (Thanissaro, 2018).

Những lợi ích của thiền định và các hoạt động chánh niệm ở thanh thiếu niên đã được minh họa bởi nhiều nghiên cứu. Ví dụ, các bài tập chánh niệm dẫn đến việc học sinh có trình độ đạo đức thấp hơn sự vượt trội và khả năng kiểm soát cảm xúc và hành vi tốt hơn; chúng cũng dẫn đến trí nhớ của não tốt hơn (Sanger và cộng sự, 2018). Những kết quả này tương ứng với nghiên cứu của Guo và cộng sự. (2016), người đã tìm ra kết quả thanh thiếu niên thực hành thiền định có trí nhớ não tốt hơn đáng kể. Ngoài ra, luyện tập thiền định có thể giúp giảm bớt chứng trầm cảm và lo lắng ở tuổi vị thành niên (Beauchemin và cộng sự, 2008; Thanissaro, 2018). Thiền cũng giúp học sinh nâng cao sức mạnh học tập và tâm lý xã hội cũng như nâng cao năng lực tự điều chỉnh và khả năng đối phó (Lin & Mai, 2016; Rosaen & Benn, 2006; Wisner và cộng sự, 2010). Hơn nữa, thiền định có liên quan đến những cải thiện đáng kể về lòng tự trọng, bao gồm điều chỉnh trường học (Emavardhana & Tori, 1997; Lee & Yoo, 2013).

Bên cạnh thiền định, cầu nguyện và làm công đức cũng là một trong những điều quan trọng nhất của các hoạt động Phật giáo. Các nghiên cứu trước đây cho thấy những sinh viên thường xuyên cầu nguyện có biểu hiện cao hơn đáng kể hiệu quả trong việc giải quyết vấn đề và duy trì mức độ ý thức cao hơn so với những học sinh không cầu nguyện, cũng như giảm bớt căng thẳng và lo lắng (Troyer và cộng sự, 2012; Whittington & Scher, 2010). Ngoài ra, những thanh thiếu niên tham gia làm việc tích đức cũng thể hiện lòng tự trọng cao hơn (Kwan và cộng sự, 2009).

Về việc làm công quả (đức), Surana và Lomas (2014) nhận thấy rằng việc góp tịnh tài/vật làm tăng sự hài lòng trong cuộc sống và lòng tự trọng – từ thiện hay bố thí như vậy không chỉ mang lại lợi ích cho người nhận mà còn mang lại lợi ích cho người cho. Tương tự, Pholphirul (2015) đã nghiên cứu các Phật tử ở Thái Lan và phát hiện ra rằng việc cho đi theo cách của Phật giáo (chẳng hạn như cúng dường thực phẩm và các khoản quyên góp khác cho các nhà sư Phật giáo) đã giúp tăng thêm hạnh phúc của các Phật tử. Thường xuyên cúng dường cho các nhà sư dẫn đến mức độ hạnh phúc cao nhất, có lẽ vì Phật giáo đã thâm nhập vào xã hội Đông Nam Á và việc cúng dường cho các nhà sư được cho là sẽ mang lại công đức to lớn. Ngoài ra, khi cúng dường cho các nhà sư, những người cúng dường thường làm như vậy một cách ngẫu nhiên tại các ngôi chùa, điều này cho thấy rằng việc làm công đức ở một ngôi chùa cũng dẫn đến mức độ hạnh phúc cao hơn.

Tuy nhiên, các nghiên cứu hiện có không đề cập đến tác động trực tiếp của việc tham gia tôn giáo lên lòng tự trọng của thanh thiếu niên. Ngoại trừ Pholphirul (2015), nghiên cứu được trích dẫn ở trên không sử dụng bộ dữ liệu được thu thập từ các quốc gia nơi Phật giáo là tôn giáo chính. Do đó, nghiên cứu của tác giả sẽ nhấn mạnh các tập dữ liệu được thu thập ở Thái Lan, nơi Phật giáo là tôn giáo chính. Vì vậy, phần phân tích tập dữ liệu liên quan được mô tả ở nguyên bản ngoại văn mà không như những bài giới thiệu trước đây – với đề tài và cụ thể là tiểu luận này – chúng tôi nhấn mạnh việc anh-chị-em huynh trưởng quan tâm, buộc cần thiết phải truy nguyên nội dung của nó. Đây là một công trình nghiên cứu cô đọng, thiết thực vô cùng hữu ích, từ hình thức trình bày một luận khóa tiêu chuẩn cho đến nội dung thể hiện tư duy học thuật thực nghiệm đúng nghĩa, mà nhất là ngay lúc này quý Anh-Chị Trưởng đang chuẩn bị kết khóa Bậc Lực Huynh Trưởng Hải Ngoại và Hoa Kỳ cần thiết tham khảo. Tất nhiên tiêu chuẩn như vậy không giới hạn ở bất kỳ cấp bậc nào trong mô hình huấn luyện trại trường hay các bậc tu học huynh trưởng GĐPT cụ thể là Kiên-Trì-Định và Lực như trước đây, tiêu chuẩn này cần được hướng dẫn một cách phổ quát cho mọi đoàn viên, có kiến thức và trình độ đại học và hậu đại học. Tâm niệm rằng, chúng ta vẫn đang có một lực lượng thiện tri thức đầy tiềm năng và tiềm lực đông hơn, như là tài nguyên bất tận, ngoài hàng ngũ Huynh trưởng, dù là Huynh Trưởng cao cấp nhất đang sinh hoạt trong các Ban Hướng Dẫn.

Tóm lại, để tạm đúc kết và đóng lại phần dẫn lược cũng như gợi ý một hướng nhìn chung, việc nâng cao lòng tự trọng và tự tin của thanh thiếu niên là một chủ đề thu hút sự quan tâm toàn cầu đã được nghiên cứu từ nhiều nền tảng dựa trên các quan điểm học thuật. Nghiên cứu trước đây, đặc biệt là trong các lĩnh vực tâm lý vị thành niên, khoa học y tế, và giáo dục, đã xác định các yếu tố khác nhau góp phần làm tăng mức độ tự trọng của thanh thiếu niên, chẳng hạn như hỗ trợ gia đình, ảnh hưởng của bạn bè, nuôi dưỡng cảm xúc tích cực, tham gia vào các hoạt động khác nhau, v.v. Tuy nhiên, không có nhiều nghiên cứu khảo sát ảnh hưởng của việc tham gia các hoạt động tôn giáo đối với lòng tự trọng. Nghiên cứu này nhằm định lượng mối quan hệ giữa việc tham gia vào các hoạt động tôn giáo của Phật giáo và lòng tự trọng của thanh thiếu niên.

Tác giả đã áp dụng cho cuộc khảo sát quốc gia về thanh thiếu niên, kiểm tra đối với các biến số kinh tế xã hội khác như giới tính, trình độ học vấn và địa vị để dẫn chứng việc tham gia một số hoạt động Phật giáo có thể giúp nâng cao lòng tự trọng của thanh thiếu niên. Cụ thể, tham gia vào các hoạt động Phật sự, bao gồm các hoạt động chánh niệm như cầu nguyện và thiền định, tuân thủ giới luật v.v có mối quan hệ tích cực về mặt thống kê với lòng tự trọng cao hơn. Ngoài các hoạt động tôn giáo như vậy, việc tham gia vào các hoạt động tiêu biểu khác của thanh thiếu niên cũng ảnh hưởng đến bản thân của thanh thiếu niên. Thú vị, một số hoạt động thoải mái và không bị quy định quá nghiêm ngặt như ‘đi chơi đêm với bạn bè’ và ‘Ngủ muộn và thức dậy muộn’ được phát hiện có mối quan hệ tích cực về mặt thống kê với lòng tự trọng cao hơn. Song, cờ bạc được phát hiện là có mối quan hệ vô cùng tiêu cực.

Các yếu tố quan trọng khác có liên quan tích cực đến lòng tự trọng của thanh thiếu niên bao gồm sự hỗ trợ của gia đình, chẳng hạn như với tư cách là sự hỗ trợ giáo dục của cha mẹ, gia đình cùng nhau giải quyết vấn đề và dành thời gian cho nhau. Bên cạnh đó, hành vi vì xã hội và những cảm xúc tích cực như tha thứ cho người khác có nhiều nhất các mối quan hệ tích cực về mặt thống kê với lòng tự trọng ở tuổi vị thành niên.

Vì các hoạt động liên quan đến phát triển chánh niệm được coi là yếu tố quan trọng trong nâng cao lòng tự trọng của thanh thiếu niên Phật giáo, các chính phủ, tổ chức chính quyền v.v, nên thông qua chính sách khuyến khích thanh thiếu niên tham gia các hoạt động tôn giáo và thực hành thiền định một cách chính quy. Lồng ghép các hoạt động liên quan đến phát triển chánh niệm trong trường học, chẳng hạn như khuyến khích học sinh thực hành chánh niệm và thiền định trong giờ học chính hoặc trong các chương trình sau giờ học, cần phải được khuyến khích nhiều hơn nữa.

 

____________________________________

Nguồn: Participating in religious activities and adolescents’ self-esteem: empirical evidence from buddhist adolescents in Thailand

Leave a Reply