Thích Giác Hạnh: Ra Đi Bình An, Thầy Nhé!

Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Thành kính bái bạch giác linh Hòa Thượng!

Trước tiên, cho con được gọi Ngài bằng tiếng “Thầy” thân thương và đạo tình, như Ngài vẫn thường xưng hô với con khi còn tại thế.

Thầy kính yêu của con!

Sáng nay, nhận được hung tin từ Ni sư Trụ Trì chùa Hải Ấn – Georgia, lại một lần nữa con thấy đất trời như sụp đổ quanh mình. Chỉ trong vòng một tháng thôi, Phật Giáo Việt Nam đã phải ngậm ngùi vĩnh viễn chia tay với các bậc cao tăng và cư sĩ kiệt xuất: Từ quê nhà, Đại Lão Hòa Thượng thượng Bảo hạ An – bậc Tôn sư quý kính của con – vừa xả bỏ thân tứ đại để về với nước Phật an vui vĩnh cửu; Tại Hải ngoại, Dịch giả Sunanda Phạm Kim Khánh, Triết gia Phạm Công Thiện cũng tạ từ trần gian để về với thế giới an nhiên tịch tĩnh… Và hôm nay, nhận được tin Thầy vừa giã từ thế giới phù du sau một lần đi qua trần thế.

Thầy kính! Con còn nhớ rõ lắm cái lần đầu tiên con được gặp Thầy. Đó là một ngày Hè giữa năm 2006, con đến Chùa Viên Thông – Georgia diện kiến một vị Hòa Thượng có vóc dáng nhỏ bé mà người ta thường gọi là “Hòa Thượng xe Bus”. Lần đầu con hầu chuyện với Thầy khá lâu. Thầy cởi mở, thân tình mà gần gũi làm sao! Hình ảnh lần đầu diện kiến ấy là ấn tượng không bao giờ xoá nhoà trong con.

Gặp Thầy, con như kẻ tìm được minh quân, như đoàn hải hành giáp mặt với ngọn hải đăng giữa mênh mông đêm tối. Thầy dìu dắt con những ngày tháng đầu tiên bơ vơ trên đất Mỹ. Những cơ sở Phật giáo Việt Nam ở vùng đông-nam Hoa Kỳ này, nơi nào Thầy đến, nơi đó Thầy dắt con đi. Thầy dẫn con về chùa Lộc Uyển – Florida, Thầy giới thiệu con đến với Hội Phật Giáo Myrtle Beach – South Carolina, Thầy ân cần động viên những lúc con tưởng như mình sắp ngã gục… Thầy ơi, bao nhiêu ân tình, biết bao giờ con mới đền đáp được đây!

Gần Thầy, con học được cốt cách bình dị của một cao Tăng mà không phải ai cũng có thể làm được. Vóc dáng nhỏ bé, tuổi đã cao…mỗi lần đi hoằng pháp, Thầy kéo theo cái va-li nặng lắm; con muốn xách phụ Thầy, nhưng Thầy không cho. Thầy nói dù tuổi Thầy cao, nhưng còn kéo được thì Thầy không muốn làm phiền người khác. Thầy là vị Hoà Thượng cao niên của Giáo hội, con cung kính gọi Thầy bằng “Hoà Thượng”, bằng “Sư Ông” để tỏ lòng kính trọng; Thầy bảo con gọi “Thầy” nghe cho gần gũi và thân tình. Suốt mấy chục năm ròng trên những chuyến xe Bus dọc ngang nước Mỹ, Thầy đi vận động Phật tử tạo dựng bao nhiêu ngôi chùa, nhưng Thầy không trụ lại một nơi nào với danh nghĩa “Trụ trì” hay “Viện chủ”. Vạn pháp vốn “Không” thì với Thầy chùa chiền, chức vụ, đệ tử nào có nghĩa lý gì…chỉ là hư danh, phù phiếm, ảo ảnh trong một chuyến viễn du… phải không, bạch Thầy!

Sống giữa dòng đời nghiệt ngã, thế thái nhân tình đổi trắng thay đen, người ta phản Thầy. Bị lẩn quẩn trong cái vòng thị-phi nhơn-ngã, đua chen danh lợi, phù du chức vị, người ta tìm cách bôi nhọ Thầy, hạ bệ Thầy. Bao lần con chứng kiến cảnh giả nhân giả nghĩa, lừa thầy phản bạn, người ta hại Thầy, bêu rếu Thầy. Vậy mà Thầy vẫn im lặng, mặc nhiên!

Thế cuộc đổi thay, Thầy đứng mũi chịu sào; gánh vác trọng trách giáo hội, Thầy làm bia cho người đâm kẻ bắn; thương đàn hậu tấn, Thầy chấp nhận búa rìu dư luận. Tiếp xúc cùng Thầy, con nhận ra nơi Thầy luôn toả sáng tình thương; hầu chuyện cùng Thầy con hiểu được những ưu tư của Thầy cho cơ đồ Đạo pháp…

Hôm nay, những hoài bão – ưu tư của Thầy còn đó, búa rìu dư luận những kẻ vô minh vẫn còn đây; thì Thầy kính yêu của con đã nhẹ bước ra đi, mang theo bao nhiêu đạo tình sang thế giới bên kia sau chuyến ngao du qua quả đất này!

… Hơn một năm qua, con sống tự túc về mọi mặt. Biết con khó khăn, tháng nào Thầy cũng gọi điện động viên. Để duy trì “ngôi chùa online”, con ôm máy đi khắp các thư viện Seattle, Lynnwood, Shoreline, Atlanta hay Đại học Edmonds… nhiều lúc mệt mỏi; Thầy bảo con phải cố gắng “ôm” cái “kho báu” truyền thông đại chúng. Tương lai Phật Giáo Việt Nam rất cần những kênh thông tin đại chúng để truyền bá chánh pháp! Thầy khuyên con chuyển về California sống để phụ giúp việc giáo hội. Thầy tìm chỗ gởi gắm để con được về ở gần Thầy, phụ giúp Thầy một tay… nhưng rồi con lại không về California. Không phải con sợ “chụp mũ”, mà con cần tìm một nơi có nhiều thời gian hơn để kiểm chứng lại những kiến thức đã thu thập và nhìn lại chính mình. Xin Thầy thứ lỗi cho con!

Đầu tháng 11 năm ngoái, trong cuộc “hành trình gió bụi”, con lái xe một mình từ Seattle – Washington về đến Atlanta – Georgia. Đến California, con cố gắng sắp xếp đến thăm Thầy và Thầy Trụ trì chùa Quang Thiện một lần, nhưng lúc ấy ai cũng bận lo lễ tang của Ngài Thuyền Ấn. Biết duyên chưa đủ, con đành lái xe băng qua Arizona và New Mexico trong đêm ấy. Vậy là ước nguyện ấy sẽ mãi mãi chỉ là ước nguyện, biết đến bao giờ…!

Lần cuối hầu chuyện với Thầy qua điện thoại, Thầy dặn con luôn sát cánh, hỗ trợ Tăng ni tại tiểu bang Georgia trong mọi phật sự. Thầy bảo con cố gắng cộng tác với báo “Chánh Pháp”, và gọi điện nhắn Cư sĩ Vĩnh Hảo gởi báo để đọc; con vẫn thường xuyên xem các số báo Chánh Pháp trên internet; những lúc khó khăn như thế này, một con tem cũng là tiền của Giáo hội, thưa Thầy! Thầy nói, bây giờ Thầy ăn kiêng theo kiểu Nhật Bản nên khoẻ lắm; con vẫn đang ăn kiêng theo cách của Thầy đây! Hôm nay, con đang làm theo những lời dạy của Thầy, mà Thầy lại bỏ con ra đi mãi mãi!

Thầy quý kính của con!

Vẫn biết trong đời có đến rồi đi, dẫu kiên cố đến đâu cũng không thoát khỏi hai chữ “Vô Thường”. Con cố gắng dặn lòng mình đừng khóc trước cảnh sanh ly tử biệt, nhưng sao khóe mắt cay xòe!

Ni sư Trụ trì chùa Hải Ấn nói Thầy ra đi nhẹ nhàng lắm. Vâng, giờ đây Thầy đã ra đi! Thầy ra đi nhẹ nhàng như những chuyến xe bus băng qua thành phố! Nhẹ nhàng như câu chuyện “Hòa Thượng xe Bus ngàn năm có một” ghi lại trong trang sử Phật giáo Việt Nam!

Thầy ơi, con đang chắp tay cung kính tiễn Thầy – bậc Thầy kính yêu của con – trở về với Phật! Thầy ra đi bình an, Thầy nhé!

Nhất Tâm Đảnh Lễ Từ Lâm Tế Chánh Tông Tứ Thập Tam Thế Húy thượng TÂM hạ CHÁNH Hiệu TRÍ CHƠN Đại Lão Hòa Thượng Giác Linh Thuỳ Từ Chứng Giám

Georgia – Hoa Kỳ, tháng 3 năm 2011

Lê Bích Sơn

Leave a Reply