Nguyên Lam | Tu thư Sen Trắng: Karma không phải là số phận mặc định. Karma là sức mạnh chuyển hóa.

Với một cái nhìn tổng thể, Karma là phiên bản của tất cả các hành động, suy nghĩ, lời nói, ước mơ, mong cầu của chúng ta, do chính chúng ta điều khiển, nghĩa là chính mình đang kiểm soát lấy phận số  mình chứ không phải do một đấng thần linh siêu hình nào đó.

Một khái niệm khác về nghiệp, phù hợp với cả khoa học huyền nhiệm và khoa học thần bí (Vật lý lượng tử), cho rằng nghiệp là những kết nối năng lượng mạnh mẽ gắn kết chúng ta với vũ trụ thông qua mọi thời gian và không gian. Sau đó, có một khái niệm đơn giản về nghiệp: mọi việc làm đều có hậu quả. Ngay cả những khái niệm nghiệp cơ bản nhất vẫn phù hợp với vật lý cơ bản: đối với mọi hành động sẽ có một phản ứng bình đẳng và ngược lại.

Niềm tin của Phật giáo về nghiệp bắt nguồn sâu xa từ những giáo lý về Luân hồi, Bánh xe cuộc sống của Phật giáo và quan niệm quan trọng về sự ràng buộc như một nguyên nhân sâu xa của đau khổ. Bạn không nhất thiết phải tin vào sự tái sinh, nguyên nhân chính của nhân quả ảnh hưởng đến đau khổ trong tương lai, để đánh giá cao sự sang trọng của nghiệp như một khái niệm. Điều này được minh họa tuyệt đẹp trong nhiều mô tả tuyệt đẹp và đáng sợ khác nhau về bánh xe đau khổ (hình trên cùng.)

Karma là một khái niệm có sức mạnh, không giống như niềm tin vào số phận đã có từ thời Hy Lạp cổ đại. Với Karma, chúng ta đang ở trong “chỗ ngồi của người lái xe” chứ không phải là một vị thần hay một số “số phận” kỳ quái đang đùa giỡn với số phận của chúng ta. Đơn giản chỉ là vậy. Những việc làm tốt và công đức mang lại những hậu quả tốt lành; hành động tiêu cực dẫn đến kết quả tiêu cực – cuối cùng. “Kết quả” hiếm khi xảy ra ngay lập tức, nhưng nó là chắc chắn. Tin tốt là chúng ta có thể kiểm soát kết quả của chính mình.

Đạo Phật dạy về Nhân quả. Đạo Phật cũng có những phương thuốc. Ví dụ, chánh niệm có thể là một phương thuốc cho các nghiệp tiêu cực – nếu chúng ta có chánh niệm, chúng ta sẽ không gây ra các hành động tiêu cực. Chánh niệm, hay ở trong hiện tại, là một phương thuốc cho sự bám víu. Nếu chúng ta không lưu luyến những kỷ niệm vui hay buồn, thì còn gì để gắn bó? Nếu chúng ta không hy vọng và mơ về một tương lai tốt đẹp hơn, thì có gì phải lo lắng? Tương tự như vậy, hiểu được nghiệp sẽ giúp chúng ta loại bỏ sự ràng buộc trong quá khứ với bản thân, và tạo ra một lòng từ bi thực sự đối với mọi người khác.

Nếu bạn tin vào số phận, bạn tin rằng chúng tôi bất lực. Đây không phải là một khái niệm Phật giáo. Phật giáo, cuối cùng là một thực hành rất thực tế, và cũng lấy cá nhân làm trung tâm, theo nghĩa là tất cả chúng ta đều có khả năng trở thành Phật hoặc Bồ tát. Và, chúng ta đạt được điều đó thông qua việc tuân thủ các giới luật khác nhau, điều này cũng giúp chúng ta vượt qua cả sự đeo bám và hậu quả của nghiệp. Nếu chúng ta tuân theo giới luật, nghiệp quả là tích cực.

Cuối cùng, Đức Phật đã dạy một con đường tự lực để dẫn đến Giác ngộ. Hiểu được nghiệp, chúng ta có thể phát triển nhiều hiểu biết quan trọng. Sống có chánh niệm với Nghiệp, chúng ta có thể nhanh chóng đi trên con đường tự giác đến Giác ngộ. Đức Phật Siddartha Gautama đã cho chúng ta thấy rằng nghiệp là sức mạnh. Đức Phật cho chúng ta niềm tin rằng bất kể ác nghiệp nào chúng ta đã tích lũy trong kiếp này và kiếp trước, nó đều có thể vượt qua.

Mặc dù có những cách giải thích hơi khác nhau về các loại nghiệp, hơi khác nhau giữa tín ngưỡng Vệ Đà cho đến tín ngưỡng Phật giáo, khái niệm tổng thể là tương tự đối với hầu hết những người thực hành với nghiệp. Cơ bản có bốn loại nghiệp:

Sanchita Karma, là tổng thể của tất cả các nghiệp hành động của chúng ta trong các kiếp trước, tạo tiền đề cho tình trạng của chúng ta trong kiếp sống hiện tại.

Praradha Karma, những hậu quả nghiệp quá khứ của chúng ta trong những hành động trong quá khứ của kiếp sống hiện tại của chúng ta. Hành động tốt hoặc nghiệp tích cực cũng có thể giúp bù đắp nghiệp tiêu cực trong quá khứ.

Agami Karma là những hành động trong cuộc sống hiện tại của chúng ta sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống tương lai hoặc hóa thân của chúng ta – đại khái “gieo nhân nào thì gặt quả nấy” nhưng được nâng cao qua các kiếp sau. Những hành động tích cực, tuân theo giới luật, bác ái, từ bi, và thực hành đều tích lũy cho nghiệp tối ưu trong các hóa thân trong tương lai.

Kriyamana Karma là dạng nghiệp dữ dội nhất, là dạng nghiệp mà chúng ta thấy trong cuộc sống hàng ngày, nơi hành động hiện tại của chúng ta (tốt và xấu) dẫn đến hậu quả ngay lập tức. Hành động tiêu cực có thể dẫn đến quả báo. Những hành động tích cực, trong cuộc đời này có thể được đáp lại ngay, nên gọi là nghiệp tức thời.

Chính khái niệm về nghiệp mang tính khích lệ, tích cực và nâng cao tinh thần, ngay cả khi bạn nhận ra rằng mình đã tích lũy nghiệp tiêu cực. Chính bản chất của nghiệp cho chúng ta thấy phương pháp khắc phục, cả trong kiếp này và kiếp sau. Những người thực sự biết sửa đổi tích lũy công đức và hành động tốt mà không bám vào niềm kiêu hãnh về thành quả, rất có thể nhận lãnh quả báo tích cực trong tương lai của họ.

“… vì mình vẫn đang đi giữa dòng thế tục, vẫn phải làm việc để mưu sinh, tất không tránh khỏi va chạm, bản thân mình lúc này lúc kia… nhưng phải nhớ: sửa mình mới là điều cần thiết, mới là điều quan trọng…” | Tuệ Sỹ

Tóm lại, thực hành niệm Phật, cũng giúp tạo ra chánh niệm tập trung, có thể là một thực hành tích cực trong việc khắc phục nghiệp tiêu cực. Các hành động từ bi, bác ái, tránh sát sinh bao gồm cả thực hành ăn chay đều giúp chuyển nghiệp dần dần từ nghiệp, quả dữ sang nghiệp hoặc quả lành. Dứt khổ.

Mà nguồn gốc của đau khổ là kiến thức sai lầm, dẫn đến hiểu lầm (vô minh), chấp trước (tham ái), và đố kỵ ganh ghét. Bát Chánh Đạo là đơn thuốc của Đức Phật để chấm dứt đau khổ. Và “con đường trung đạo” giúp tránh cực đoan dựa trên Tứ Diệu Đế.

____________________________

Phỏng soạn theo Josephine Nolan, Karma is Not Fate: Why Karma is Empowering | BuddhaWeekly

Leave a Reply