Nguyên Y | Tu thư Sen Trắng: Văn Hóa Tranh luận trong truyền thống Phật giáo Tây Tạng

Trong văn hóa Phật Giáo Tây Tạng, tranh luận là một di sản truyền thống, là một phần thiết yếu của việc đào tạo các nhà sư từ thời thành lập những tu viện đầu tiên và được tiếp tục phát huy cho đến bây giờ.

Trong những cuộc tranh luận tại các tu viện Tây Tạng, mục đích chính là đánh bại những quan niệm sai lầm về triết lý của Kinh Phật, thiết lập và duy trì một quan điểm có thể bảo vệ được, đồng thời khắc phục và bác bỏ bất kỳ sự phản đối nào đối với quan điểm đó. Trong Phật giáo Tây Tạng, các cuộc tranh luận không chỉ đơn thuần là học thuật. Chúng nhằm mục đích làm sáng nghĩa hàm ý các hiện tượng huyền bí. Những người tranh luận xem nó như một cách để hiểu bản chất của thực tại bằng cách phân tích cẩn thận trạng thái tồn tại của những gì vốn rất bình thường.

Các buổi tranh luận của nhà sư được nhìn thấy ở một số tu viện là một trong những điểm nổi bật khi tham quan Tây Tạng, chẳng hạn như Tu viện Sera, Drepung và Tashi Lhunpo. Khách du lịch ở Lhasa đổ xô đến Tu viện Sera vào mỗi buổi chiều, nơi các cuộc tranh luận đang diễn ra, để mục kích cảnh tượng tuyệt vời này của các cuộc tranh luận triết học Phật giáo.

Các nhà sư Tây Tạng tranh luận như thế nào? Trong thực hành tại các cuộc tranh luận của Phật giáo Tây Tạng, có một người thách đấu và một người bảo vệ, với người thách thức đứng và đặt câu hỏi trong khi người bảo vệ ngồi và bảo vệ vị trí của mình. Trong nhiều cuộc tranh luận mà khách viếng thăm các tu viện ở Tây Tạng như Tu viện Sera nổi tiếng có thể xem, các nhà sư sử dụng các cử chỉ công phu và các động tác nhấn mạnh trong các cuộc tranh luận, điều mà nhiều người sẽ cảm thấy thích thú và kinh ngạc. Tuy nhiên, mỗi cử chỉ của cuộc tranh luận có một ý nghĩa cụ thể.

Khi đặt câu hỏi, chỉ người thách đố đứng vỗ tay và được sử dụng để biểu thị sự kết thúc của câu hỏi và lượt của người phòng thủ để bảo vệ vị trí của mình. Tuy nhiên, việc vỗ tay có nhiều ý nghĩa hơn là chỉ để biểu thị lượt của hậu vệ. Tay phải tượng trưng cho việc thực hành một phương pháp, chẳng hạn như từ bi, trong khi tay trái tượng trưng cho trí tuệ. Đưa hai bàn tay vào nhau theo chuyển động vỗ tay thể hiện sự kết hợp của phương pháp và trí tuệ. Đồng thời, người thách đấu sẽ giậm chân trái của mình, để biểu thị sự đóng lại của cánh cửa tái sinh ở các cấp độ thấp hơn.

Sau khi vỗ tay và đóng dấu, người thách đấu sẽ đưa tay trái của mình ra, để trí tuệ có thể giữ cánh cửa tái sinh đóng lại, đồng thời giơ cao cánh tay phải với chuỗi hạt cầu nguyện của mình để thể hiện sự hoàn thành của cử chỉ từ bi, nâng đỡ tất cả chúng sinh đau khổ, của thế giới ra khỏi chu kỳ tái sinh. Trong Phật giáo Tây Tạng, chu kỳ tái sinh chỉ kết thúc khi một người đạt được giác ngộ.

Các luận điểm bằng lời nói của các cuộc tranh luận cũng có ý nghĩa như các cử chỉ, và có hai hình thức lập luận chính được sử dụng trong các cuộc tranh luận của Phật giáo. Một bên là luận điểm và lý do, được nêu cùng nhau trong một câu, trong khi bên kia là hệ quả, là dòng ra từ những khẳng định của người bào chữa. Những khẳng định, hoặc biện hộ này, có thể ở dạng một trong ba tuyên bố duy nhất:

“Lý do không được thiết lập” có nghĩa là người bào chữa đang phủ nhận tiền đề nhỏ của lập luận. “Không có sự lan tỏa” có nghĩa là hậu vệ đang từ chối tiền đề chính. Và “Tôi chấp nhận nó” có nghĩa là người bảo vệ chấp nhận các tiền đề, cả chính lẫn phụ, và kết luận. Mục đích của người bảo vệ là nhất quán trong các câu trả lời của mình mà không mâu thuẫn với các câu trả lời trước đó của anh ta. Nếu anh ta mâu thuẫn với chính mình, người thách đấu sẽ hét lên “Chậc chậc!”, Có nghĩa là “kết thúc”, và yêu cầu trước đó của người bảo vệ sẽ kết thúc. Nếu người bảo vệ mâu thuẫn với chính mình về luận điểm cơ bản, thì người thách đấu sẽ hét lên “Chậc chậc!” ba lần, có nghĩa là người bảo vệ đã mất lý lẽ cơ bản của câu hỏi.

Các cuộc tranh luận trong tu viện là một hình thức học tập thường xuyên của các nhà sư trẻ, và có thể được tìm thấy ở hầu hết các tu viện ở Tây Tạng. Tuy nhiên, nhiều tu viện ở các vùng xa có thể không cho phép bạn vào xem tranh luận, vì chúng không mở và diễn ra như một số tu viện lớn hơn.

Một trong những tu viện quan trọng nhất ở Lhasa, Tu viện Sera là vị trí đắc địa để tường lãm các nhà sư Tây Tạng trong các cuộc tranh luận của họ. Dành riêng cho Trường phái Gelugpa của Phật giáo Tây Tạng và là một trong Tam đại tu viện, là một trong những tu viện đại học lớn nhất ở Tây Tạng. Tu viện Sera có truyền thống lâu đời về các cuộc tranh luận, được tổ chức trong sân tranh luận đặc biệt, một sân lát đá dăm và những hàng cây râm mát. Một trong những thắng cảnh ngoạn mục nhất ở Tây Tạng, những cuộc tranh luận này có thể cho bạn cảm nhận tầm quan trọng của việc tranh luận trong Phật giáo Tây Tạng, ngay cả khi bạn không hiểu những gì đang được đề cập.

Không khí trong sân sôi nổi và tràn đầy năng lượng do các cuộc tranh luận, kéo dài gần hai giờ đồng hồ để phân tích về triết lý của kinh Phật Tây Tạng. Các cuộc tranh luận cũng rất ồn ào, và được tổ chức vào mỗi buổi chiều trong tuần, mà khách viếng thăm được phép tham dự miễn là giữ yên lặng. Mặc dù đây là một cảnh tượng khi du ngoạn tuyệt vời đối với khách viếng, nhưng nó vẫn luôn là những cuộc tranh luận nghiêm túc và là một phần quan trọng trong quá trình đào tạo của một nhà sư trẻ.

Một nơi khác, những cuộc tranh luận tuyệt vời của các nhà sư Phật giáo Tây Tạng là Tu viện Drepung, một trong ba tu viện Gelugpa vĩ đại của Tây Tạng, tu viện thứ ba là Tu viện Ganden. Tu viện Drepung là tu viện lớn nhất ở Tây Tạng, và các cuộc tranh luận được tổ chức hàng ngày trong sân, nơi các nhà sư tranh luận về kinh Phật, thách thức các bậc thầy của họ bảo vệ lập trường của Thầy về niềm tin của họ vào kinh điển.

Tiến trình của các cuộc tranh luận là một cách tuyệt vời để tìm hiểu thêm về Phật giáo Tây Tạng, và việc tìm kiếm sự giác ngộ và giải thoát khỏi vòng luân hồi vô tận của sự tái sinh. Các cuộc tranh luận dạy cho các nhà sư trẻ phải đặt câu hỏi và đưa ra lập luận của họ về các triết lý, kinh điển và thần học của Phật giáo.

Bạn cũng nên giữ một khoảng cách tôn trọng với những người tranh luận, để họ có thể di chuyển và nói chuyện với nhau mà không bị phân tâm. Khán giả thường được phép đứng xung quanh các mép của sân chứ không phải bấm chuông cho những người tranh luận như thể đó là một cuộc chiến trên vỉa hè, chợ búa.

Tóm lại, tranh luận các chủ đề ngay cả Giáo lý Phật giáo vốn không phải là việc làm xa lạ trong sinh hoạt truyền thống thiền môn, nó là tiến trình tăng trưởng đức tin của người Phật tử, nhất là giới trẻ năng động ngày nay tại hải ngoại. Cũng vậy, thảo luận cũng được và có tranh luận cũng không sao về mọi chủ đề với tâm cầu tìm sự phát triển cho tổ chức GĐPT trong mọi thời đại cũng không phải là điều sai quấy, vấn đề ở đây cần quan tâm và gìn giữ là văn hóa tranh luận, phương pháp tranh luận…v.v, để làm sao chúng ta không rơi vào hoàn cảnh hý luận. Nghĩa là những ưu tư được trang trải thực tiễn, có lợi lạc thật sự, chí ít dù chỉ cho một cộng đồng hướng thiện, cùng dìu nhau của lam viên GĐPTVN tại Hoa Kỳ.

Nam Mô Thường Tinh Tấn Bồ Tát Ma Ha Tát.

 

______________________________

Nguyên y lược giản, phỏng theo tư liệu: Debate in Tibetan Buddhism: What Are They Debating and Where to Enjoy the Debating in Tibet

Leave a Reply