Trong những khóa tu mùa hè đầu tiên tại xóm Mới (Làng Mai), tôi thường chăm sóc các em nhỏ nói tiếng Pháp. Mỗi ngày, tôi được học hỏi và được nuôi dưỡng rất nhiều từ các em. Quả thật là chăm sóc các em cũng khá vất vả, vì các em có nhiều năng lượng lắm, nhưng đó cũng là phần thưởng cho tôi vì các em đón nhận tình thương của tôi rất dễ dàng và tôi cũng nhận được rất nhiều tình thương từ các em. Những gì tôi làm cho các em đều có thể cho hoa trái ngay lập tức. Các em chia sẻ với tôi niềm hạnh phúc khi ở Làng Mai dù chúng tôi chỉ có vài món đồ chơi đơn giản cho các em. Các em nói rằng các em vui vì khi ở Làng, cha mẹ của các em nói chuyện nhỏ nhẹ và cư xử nhẹ nhàng hơn khi ở nhà. Các em thích ở Làng vì thấy được sự thay đổi của cha mẹ mình.
Các em làm tôi bất ngờ mỗi ngày. Các em luôn luôn cựa quậy và lao nhao trong suốt giờ pháp thoại nhưng sau đó tôi hỏi câu gì liên quan đến bài pháp thoại thì các em đều biết. Khi trở về lại nhà, chính các em là người ghi nhớ và duy trì sự thực tập lâu hơn cả cha mẹ mình. Các em như một tờ giấy trắng vậy. Nhìn lại thời gian tôi được tới chùa lúc còn nhỏ xíu, hồi đó tôi cũng ghi nhớ mọi thứ. Khi chăm sóc cho các em tại Làng Mai, tôi thấy các em đích thực là tiếng chuông chánh niệm cho tôi, các em đã giúp tôi rất nhiều trong sự thực tập. Tôi làm gì, nói gì, các em đều ghi nhớ suốt mấy năm trời. Tôi chỉ muốn vẽ lên những trang giấy trắng ấy những gì đẹp và lành nhất mà thôi.
Tôi nhớ có một lần, các em cứ nhốn nháo gây ồn làm tôi mệt mỏi quá chừng. Chỉ sau một tuần, tôi bị mất tiếng luôn. Các em xúm nhau la hét, chạy nhảy, làm đủ thứ mà các em muốn. Quá mỏi mệt nên tôi nằm xuống đất, lúc đó, các em gái bảo các em trai: “Im lặng nào, nhìn sư cô Định Nghiêm nè, sư cô mệt vì chúng ta ồn ào quá.” Rồi các em tự lắng xuống mà chẳng cần tôi phải nói gì. Chúng tôi thương yêu nhau nên khi thấy tôi mệt là các em tự động tìm cách giúp tôi hết mệt.
Tôi nhận ra rằng điều quan trọng nhất mà ta có thể trao truyền cho các em chính là cách sống của chúng ta. Trẻ em rất nhạy cảm. Các em không sống bằng lý trí mà sống bằng cảm xúc.
Vậy nên, sự có mặt trọn vẹn, lắng dịu, nhẹ nhàng và bình an là món quà quý nhất mà chúng ta có thể hiến tặng cho các em. Và chúng ta cần thực tập để có thể chế tác được những phẩm chất này.
Cách tốt nhất để trao truyền sự thực tập cho các em là kể chuyện và cho các em biểu diễn những câu chuyện ấy qua hình thức kịch. Các em cũng thích thực tập Làm mới và Thiền trà với ba mẹ. Vì vậy, sẽ rất hay nếu ta mời ba mẹ các em tới tham dự những buổi sinh hoạt này. Lần nào chúng tôi tổ chức các buổi sinh hoạt như vậy, cả ba mẹ và các em đều rất xúc động và hạnh phúc.
Có nhiều em mỗi năm đều về Làng, vì vậy, tôi được chứng kiến các em lớn lên. Mùa hè năm ngoái, tôi nghe nói các em nhỏ thành lập một tăng thân và thường xuyên liên lạc với nhau. Khi về Làng, các em cùng nhau tạo thành một nhóm, rồi chào đón các bạn mới, làm các bạn cảm thấy dễ chịu. Các em chơi với nhau rất vui vì vậy dù bước qua tuổi thiếu niên, nhiều em vẫn muốn ở lại trong chương trình trẻ em.
Nhìn các em, tôi có thể thấy được tương lai đạo Bụt ở phương Tây. Sự thực tập chánh niệm giờ đây đã trở nên thân thuộc, tự nhiên đối với các em. Vì đã được học từ khi còn nhỏ nên khi lớn lên, sự thực tập trở thành điều rất đỗi bình thường và là sự sống của các em. Các em nắm được tinh yếu của sự thực tập mà không còn bị mắc kẹt vào những lập luận của trí năng. Vì vậy, tôi tin là các em sẽ biết cách sáng tạo và làm cho sự thực tập chánh niệm phù hợp hơn với xã hội phương Tây trong tương lai.
______________________
Nguồn: Làng Mai
Sowing Seeds of Peace
By Sister Chân Định Nghiêm | Làng Mai
Phổ Ái translated into English
In the early summer retreats at the Xóm Mới (Plum Village), I often took care of the young French-speaking children. Every day, I learned and was nurtured a lot by them. Indeed, taking care of the children was quite challenging because they were very energetic, but it was also rewarding as they easily accepted my love, and I received a lot of love from them. Everything I did for them could bear fruit immediately. They shared with me their happiness while being at Plum Village, even though we only had a few simple toys for them. They said they were happy because when at Plum Village, their parents spoke softly and behaved more gently than at home. They liked being at Plum Village because they saw the positive change in their parents.
The children surprised me every day. They always fidgeted and fussed during Dharma talks, but when I asked them anything related to the talk afterward, they knew it all. When returning home, it was the children who remembered and maintained the practice longer than their parents. They were like blank sheets of paper. Reflecting on the time when I was a child visiting the temple, I also remembered everything. Taking care of the children at Plum Village, I found them to be true bells of mindfulness for me, helping me a lot in my practice. Whatever I did or said, they remembered for years. I just wanted to draw on those blank sheets of paper the most beautiful and wholesome things.
I remember one time when the children were so noisy and energetic that I got exhausted. After just a week, I lost my voice. The children gathered, yelling, running, and doing whatever they wanted. Too tired, I lay down on the ground. At that moment, the girls told the boys, “Be quiet, look at Sister Định Nghiêm, she’s tired because we’re too noisy.” Then they calmed down without me having to say anything. We loved each other so much that when they saw I was tired, they naturally found ways to help me recover.
I realized that the most important thing we can transmit to children is our way of living. Children are very sensitive. They don’t live by reason but by emotion.
Therefore, our full presence, calmness, gentleness, and peace are the most precious gifts we can offer them. And we need to practice to cultivate these qualities.
The best way to transmit the practice to children is through storytelling and letting them perform these stories as plays. They also enjoy practicing Beginning Anew and Tea Meditation with their parents. Thus, it is wonderful if we invite their parents to join these activities. Whenever we organize such events, both the parents and the children are very touched and happy.
Many children return to Plum Village every year, so I witness them growing up. Last summer, I heard that the young children formed a Sangha and regularly kept in touch with each other. When they returned to Plum Village, they formed a group, welcomed new friends, and made them feel comfortable. They played together joyfully, so even as they moved into their teenage years, many still wanted to stay in the children’s program.
Looking at the children, I can see the future of Buddhism in the West. The practice of mindfulness has now become familiar and natural to them. Having learned from a young age, as they grow up, the practice becomes very normal and a part of their lives. They grasp the essence of the practice without being entangled in intellectual arguments. Therefore, I believe they will know how to be creative and make the practice of mindfulness more suitable for Western society in the future.






