Thuyền Vị: Xây dựng “Phật giáo Hoa Kỳ” | Building “American Buddhism”

Đây chỉ là một bài phiên tả, tổng hợp tư liệu từ dự án “The Pluralism Project” của Harvard University, Cambridge MA, về Phật Giáo, là tiến trình du nhập và phát triển hình thái “Phật Giáo Đại Chúng” (Popularizing Buddhism) ở Hoa Kỳ, theo cách mà những nhà Sư, các nhà nghiên cứu sử học và giáo dục tham gia thảo luận, nhận xét.

Chủ đề này, tất nhiên còn rất nhiều nghiên cứu chuyên sâu hơn. Song, do nhu cầu đơn giản hóa tài liệu, song song xây dựng một nguồn tư liệu ngoại văn hỗ trợ cho quý anh chị đã và đang học các bậc học theo Quy Chế Huynh Trưởng, bổ khuyết phần nào những hạn mục bất cập của chương trình đào luyện tại Hoa Kỳ mà đến nay chưa san định kịp thời.

Bài viết ghi chú đường dẫn các tiểu mục, nên quý anh chị nào cần tham khảo nguyên bản tiếng Anh, cũng dễ dàng truy cập.

Nhu cầu cải tiến là một tiến trình diễn ra mọi lúc, và ngay trong mỗi việc làm hiện tại. Làm mới GĐPTVN tại Hoa Kỳ nếu là lý tưởng của các thế hệ GĐPT, tất nhiên đáng ra nó phải hội đủ mọi thuận lợi từ rất lâu. Song, như nhận định của giới quan tâm, nghiên cứu, sự phát triển của Phật Giáo tại bản xứ, “một khi vẫn còn có quá nhiều những cơ sở Phật giáo riêng rẽ thành lập, thì còn lâu Phật Giáo mới có được những Trung Tâm Phật Giáo tầm vóc đúng nghĩa.” Nhận định này có thể bao gồm cả cộng đồng Phật Giáo Việt Nam trong đó có GĐPT của chúng ta hay không?

Hy vọng kỳ tới chúng ta có thể thảo luận với nhau thêm về các khía cạnh khó khăn nội lẫn ngoại tại của cộng đồng Phật Giáo tại Hoa Kỳ.

Nam Mô Thường Hoan Hỷ Bồ Tát Ma Ha Tát.

Phật giáo du nhập vào Mỹ vào giữa thế kỷ 19, khi công nhân Trung Quốc đến Hawaii và Bờ Tây, họ đến vùng đất được gọi là “Núi vàng,” trong cơn sốt vàng[1]; và những người nhập cư Nhật Bản bắt đầu đến vào cuối thế kỷ 19. Cả hai nhóm đã sớm xây dựng các ngôi chùa Phật giáo ở Mỹ; đến năm 1875, có tám ngôi đền ở Khu phố Tàu của San Francisco.

Còn người Nhật bắt đầu đến vào những năm 1880. Nhập cư Nhật Bản được kiểm soát khắt khe hơn so với nhập cư từ Trung Quốc. Những người nhập cư thường được chính phủ Nhật Bản sàng lọc và hỗ trợ. Những người nhập cư Nhật Bản, đặc biệt là những người thuộc trường phái Phật giáo Jodo Shinshu sùng đạo, cũng thành lập các tổ chức tôn giáo và đền thờ của họ. Năm 1898, Hiệp hội Phật giáo Thanh niên và Phái đoàn Phật giáo Bắc Mỹ được thành lập; đến năm 1912, có hai mươi ngôi chùa, đứng đầu là các tăng sĩ xuất gia được phái từ Nhật Bản sang. Những “nhà truyền đạo” này đã giúp nuôi dưỡng mối quan hệ giữa thế hệ thứ nhất và thứ hai của cộng đồng người Mỹ gốc Nhật.

Vào năm 1882, luận điệu chống Trung Quốc ở San Francisco và khắp miền Tây Hoa Kỳ lên đến đỉnh điểm qua Đạo luật trục xuất người Trung Quốc. Bấy giờ, những người nhập cư Nhật Bản cũng phải đối mặt với sự thù địch; đến năm 1924, chính sách loại trừ đã mở rộng thêm để hạn chế hơn nữa sự nhập cảnh của những người nhập cư được coi là “không da trắng”[2].

Trong những năm 1920 và 1930, cộng đồng người Hoa và người Nhật Bản ở lại Hoa Kỳ đã bắt đầu phát triển. Các cơ sở tôn giáo của họ rất khiêm tốn, bao gồm Trung Quốc, Nhật Bản Jodo Shinshu, và một số chùa Soto và Rinzai Zen. Cho đến nay, tổ chức lớn nhất là Jodo Shinshu, được gọi là Phái đoàn Phật giáo Bắc Mỹ, có 123 bộ kể từ năm 1930.

Tuy nhiên, sau khi Nhật Bản ném bom Trân Châu Cảng vào ngày 7 tháng 12 năm 1941, cộng đồng người Mỹ gốc Nhật đã bị tấn công dữ dội. Các tu sĩ Phật giáo và các nhà lãnh đạo cộng đồng khác đã bị bắt ngay lập tức vì họ được cho là đặc biệt có khuynh hướng bất trung với Hoa Kỳ. Tất cả những người Mỹ gốc Nhật ở Bờ Tây, công dân cũng như không phải công dân, đều bị đưa vào các trại giam giữ trong suốt thời gian diễn ra chiến tranh.

Trong các trại, các tu sĩ Phật giáo đóng vai trò là người lãnh đạo cộng đồng, và các hình thái sinh hoạt Phật giáo được tiếp tục dưới hình thức không giáo phái. Trải nghiệm thực tập đã để lại ấn tượng lâu dài trong cộng đồng Phật tử người Mỹ gốc Nhật theo hai cách. Thứ nhất, vì lòng trung thành với nước Mỹ thường gắn liền với việc theo đạo Thiên chúa hơn là theo đạo Phật, nên số lượng thành viên của nhiều ngôi chùa đã giảm sau chiến tranh. Thứ hai, đối với các tổ chức Phật giáo còn tồn tại – chẳng hạn như tổ chức Jodo Shinshu mới được đổi tên, Giáo hội Phật giáo Hoa Kỳ – đã bắt đầu quá trình “Tin lành hóa” các hình thức thể chế và phục vụ của nó. Các băng ghế dài, các đoàn thánh ca, hay kinh điển và các bài giảng của các ngôi đền Jodo Shinshu trở nên na ná với hình thức một nhà thờ Tin lành.

Ngày nay, các nhà sử học và nghiên cứu tôn giáo đánh giá những biến cố và diễn biến này như một “Cuộc khủng hoảng trại tập trung”[3], kéo dài từ năm 1942 đến năm 1946 của những người Mỹ gốc Nhật đã hội nhập ở Mỹ — dù là công dân và không phải công dân — về cơ bản đã định hình lại các cơ sở Phật giáo Nhật Bản, chẳng hạn như Giáo hội Phật giáo Hoa Kỳ, sau đó đã cố gắng “Tin lành hóa” các tổ chức và chùa chiền Phật giáo.

Vào những năm 1950, một thế hệ Phật tử, trí thức mới đã đem lòng mến mộ Thiền tông, thể hiện nhiệt thành qua các tác phẩm, việc làm của họ. Những người ủng hộ như Jack Kerouac, Gary Snyder, và Allen Ginsberg đã đặt Thiền tông ở vị trí hàng đầu trong bối cảnh văn học và văn hóa Hoa Kỳ, định hình một dòng Phật giáo Nhật Bản khác – Thiền. Bấy giờ, D.T. Suzuki, một cư sĩ Phật giáo Thiền tông, có ảnh hưởng đặc biệt. Ông giảng dạy tại Cao đẳng Claremont ở California và sau đó, từ năm 1950-58, giảng dạy tại Đại học Columbia ở New York. Các học trò của ông bao gồm những nhà phân tâm học Erich Fromm và nhà soạn nhạc John Cage. Suzuki đã được phỏng vấn bởi các tạp chí nổi tiếng như Vogue và The New Yorker. Những cuốn sách của ông, hay những bài luận về Thiền tông, Thiền và Văn hóa Nhật Bản, đã góp phần vào sự “bùng nổ Thiền” ngày càng tăng trong giới trí thức.

Cùng lúc đó, một số người Mỹ như Ruth Fuller Sasaki và Gary Snyder đã đến Nhật Bản và bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu về Thiền tông. Snyder, một nhà thơ Beat, đã kích thích sự quan tâm đến Thiền trong các nhà lãnh đạo của phong trào phản văn hóa lúc bấy giờ đang phát triển, bao gồm Allen Ginsberg, Jack Kerouac và Philip Whalen. Jack Kerouac’s Dharma Bums, một cuốn tiểu thuyết mô tả cuộc đời của những nhà thơ này, cho thấy ngày càng có nhiều người bị thu hút bởi hiện tượng được gọi là “Beat Zen”. Alan Watts, một linh mục đã chuyển sang thực hành Thiền, trong cuốn sách kinh điển hiện nay là The Way of Zen, đã miêu tả Thiền như một cách giải phóng tinh thần, có thể tiếp cận được với thế giới trí tuệ và tâm linh của người Phương Tây. Thiền tông vào thời đó tuy cơ cấu tổ chức còn mới mẻ, nhưng đã là một lực lượng văn học và văn hóa hùng hậu.[4]

Đạo luật nhập cư năm 1965, và sự sụp đổ của Sài Gòn năm 1975 cũng như sự lật đổ Pol Pot năm 1979 đã tạo ra một làn sóng nhập cư châu Á mới đến các thành phố ở Hoa Kỳ. Nhiều người đến từ Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, Việt Nam, Thái Lan, Lào và Campuchia, đã thành lập thêm các ngôi chùa Phật giáo mới để phụng sự cộng đồng của mình[5].

Ngay cả trong số những người Hàn Quốc, có một tỷ lệ theo đạo Thiên chúa cao, nhưng vẫn có sự phát triển rõ rệt của các ngôi chùa Phật giáo Hàn Quốc ở Hoa Kỳ. Những người Trung Quốc mới đến cũng đã làm hồi sinh nhiều khu phố Tàu trên khắp đất nước và tạo ra các trung tâm người Hoa mới ở ngoại ô, chẳng hạn như Công viên Monterey ở California, vào những năm 1990, một nửa là người Hoa. Những ngôi chùa Trung Quốc bắt đầu chỉ là những ngôi chùa nhỏ. Ví dụ như ngôi chùa Dharma Seal ở Rosemead, California, là một ngôi nhà thuộc một nhà thờ cũ. Song, trong vòng hai thập kỷ, đã có những ngôi chùa khổng lồ được xây dựng, chẳng hạn như chùa Hsi Lai ở Hacienda Heights, California, Tu viện Chuang Yen ở Kent, New York và chùa Phật Ngọc ở Houston. Cũng từ Đông Nam Á, một nhóm người Thái nhập cư nhỏ hơn một chút, có ngôi chùa hàng đầu là Wat Thai ở Bắc Hollywood, được khởi công vào năm 1979. Ngày nay, có gần 100 ngôi chùa Phật giáo Thái Lan trên khắp Hoa Kỳ.

Năm 1975, sự thất thủ của Sài Gòn, đã kích hoạt một phong trào lớn khác của những người nhập cư từ châu Á: những người tị nạn đến từ Việt Nam, Lào và Campuchia. Chỉ riêng trong tháng 4 năm 1975, khoảng 86.000 người Việt Nam được vận chuyển bằng máy bay từ Sài Gòn sang Hoa Kỳ. Đến cuối năm 1975, 130.000 người. Và năm 1985, tổng dân số Việt Nam tại đây là 643.000 người. Cũng như ở Việt Nam, chùa là trú xứ của Tăng lữ. Những ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô của các vị Thầy vì thế đã trở thành những ngôi chùa Phật giáo Việt Nam đầu tiên ở Mỹ. Phòng khách thường là phòng thờ Phật có bàn thờ Phật và đôi khi là bàn thờ tưởng niệm người mất trong gia đình. Đến năm 1990, tại Quận Cam, California, nơi có mật độ cư dân gốc Việt đông nhất, có khoảng hai chục tịnh thất nhỏ. Những ngôi tịnh thất nhỏ tương tự có thể được tìm thấy ở Denver, Houston, New Orleans và Chicago, Olympia, Washington, Memphis, Tennessee, và Fort Smith, Arkansas. Sau đó, khi các cộng đồng tu tập được thành lập, các ngôi chùa mới được xây dựng – ở Thành phố Oklahoma, ở Minneapolis, và ở Garden Grove, California. Một tập sách xuất bản năm 1992 tại Westminster, CA, liệt kê địa chỉ của 143 ngôi chùa Việt Nam tại Hoa Kỳ. Ngày nay có hơn 200.

Cuộc nhập cư quy mô lớn đầu tiên của người Campuchia đến vào năm 1979 khi Pol Pot sụp đổ, nhiều người có thể thoát khỏi “Cánh đồng chết”, vượt biên sang Thái Lan và cuối cùng tìm đường đến Mỹ. Theo con số ước tính, hai đến ba triệu người Campuchia đã bị giết dưới thời cai trị của Pol Pot và Khmer Đỏ. Hầu hết các ngôi chùa Phật giáo của đất nước đã bị suy tàn, và chỉ khoảng 3.000 trong số 50.000 nhà sư của Campuchia thoát chết. Do đó, 150.000 người Campuchia đến Hoa Kỳ từ năm 1979 đến năm 1985, nói chung là một dân số bị tổn thương, 98% trong số họ đến từ các trại tị nạn ở Thái Lan.

Đối với hầu hết người Campuchia, việc bảo tồn truyền thống Phật giáo của mình ở Hoa Kỳ là điều tối quan trọng. Như một thanh niên đã nói, “Khi bạn rời bỏ Phật giáo, cuối cùng bạn sẽ đánh mất bản sắc Campuchia của mình bởi vì Phật giáo là nền tảng của văn hóa Campuchia.” Người Campuchia tập trung đông nhất, khoảng 40.000 người, sống ở khu vực Long Beach của California, nơi có một số ngôi chùa nhỏ và một ngôi chùa lớn, Khemaraionarykarama. Tại khu vực Boston, có gần 30.000 người Campuchia, với các ngôi đền ở Bắc Chelmsford, Lynn và Lowell. Có một ngôi đền Campuchia ở một vùng nông thôn phía nam Minneapolis và một ngôi đền và tu viện khổng lồ được xây dựng ở vùng ngoại ô Silver Spring, Maryland của Washington, D.C. và nhiều nơi khác trên toàn quốc. Mặc dù bối cảnh chính trị ngày nay ở Campuchia thay đổi, mang lại cơ hội hồi hương, song cộng đồng Phật tử người Mỹ gốc Campuchia xem ra đã cắm rễ sâu ở đây rồi.

Những ngôi chùa Phật giáo của các nhóm di dân Á châu, trong đó có Việt Nam cũng đóng vai trò bảo tồn bản sắc văn hóa và giảng dạy ngôn ngữ. Các ngôi chùa Việt Nam, Thái Lan và Campuchia đều có các lớp dạy khiêu vũ dân tộc cho các thành viên trẻ. Các ngôi chùa Nhật Bản có thể có tiếng trống Taiko. Nhiều lễ hội văn hóa được tổ chức với các phiên chợ ẩm thực công phu của các món ăn truyền thống. Tại một số ngôi chùa này, có những những Phật tử nhập cư từ châu Á và những học viên sinh trưởng ở Mỹ bị thu hút bởi triết lý và thực hành thiền định của Phật giáo.

Trong khi những năm gần đây không có một sự cố nào khác dẫn đến sự di cư ồ ạt của Phật tử đến Hoa Kỳ như những năm 70 và 80, các ngôi chùa mới vẫn tiếp tục được xây dựng và phát triển. Ví dụ, Wat Nawamintararachutis mở cửa ở ngoại ô Boston của Raynham, Massachusetts vào năm 2014 và có diện tích 110.000 feet vuông, khiến nó trở thành một trong những ngôi chùa Phật giáo lớn nhất thế giới và là ngôi chùa lớn nhất bên ngoài Thái Lan. Tuy nhiên, có vẻ như là, khi số lượng các ngôi chùa Phật giáo riêng lẻ tiếp tục thành lập theo thời gian, rõ ràng là số lượng các trung tâm Phật giáo trên khắp Hoa Kỳ còn lâu mới đạt đến tầm mức đúng nghĩa.

*

Suốt cuối thế kỷ 20, các dòng Phật giáo Nguyên thủy, Đại thừa và Kim Cương Thừa đã phát triển nhanh chóng ở Hoa Kỳ. Các Phật tử Châu Á và Hoa Kỳ đã xây dựng các cơ sở cũng như cộng đồng tu tập trải dài qua nhiều thế hệ.

Vào những năm 1960 và 1970, phong trào Thiền Phật Giáo bắt đầu thành lập và phát triển nhiều trung tâm, như: Trung tâm Thiền San Francisco (Shunryu Suzuki-roshi), thành lập năm 1961; Trung tâm Thiền Cimarron ở Los Angeles (Joshu Sasaki) vào năm 1966; Trung tâm Thiền Rochester (Philip Kapleau) năm 1966; Hội Nghiên cứu Thiền New York (Eido Tai Shimano-roshi), năm 1968; Tu viện Shasta ở Bắc California (Jiyu Kennett) vào năm 1970; và Trung tâm Thiền của Los Angeles (Taizan Maezumi-roshi) vào năm 1971. Trong số này, nhiều trung tâm đã phát triển các khóa tu hay khóa đào tạo Thiền định kỳ trên núi và trở thành những trung tâm tu tập quan trọng.

Truyền thống Phật giáo Tây Tạng ở Hoa Kỳ có từ cuối những năm 1950, khi Ngawang Wangyal mở một tu viện Phật giáo tại Washington, New Jersey để phục vụ cộng đồng người nhập cư Kalmyk. Phật giáo Tây Tạng lan rộng hơn vào những năm 1970, với sự xuất hiện của Chogyam Trungpa Rinpoche thuộc dòng Karma Kagyu. Trungpa đã phát triển một phương pháp tiếp cận, kết hợp tư tưởng Phật giáo Tây Tạng với tâm lý học đại chúng thực tế, thu hút các chuyên gia trẻ tuổi người Mỹ thời đó. Các trung tâm Dharmadhatu Tây Tạng đầu tiên được thành lập ở vùng nông thôn Barnet, Vermont và ở Boulder, Colorado và một mạng lưới thống nhất bởi tổ chức Vajradhatu, phát triển bao gồm hàng chục trung tâm ở mọi miền của đất nước. Tarthang Tulku của dòng Nyingma bắt đầu Trung tâm Thiền Nyingma ở Berkeley vào những năm 1970. Trong vòng hai thập kỷ đã có những trung tâm của hầu hết mọi dòng tu sĩ Tây Tạng ở Hoa Kỳ — các trung tâm Sakya ở Silver Spring, Maryland và Cambridge, Massachusetts, các trung tâm Gelugpa ở Washington, New Jersey và Ithaca, New York.

Mối quan tâm đến Phật giáo Tây Tạng bùng phát vào những năm 1990. Là truyền thống có một mạng lưới hỗ trợ tích cực của các tổ chức sinh viên trong khuôn viên trường đại học, những người tị nạn và những ai tình nguyện quy ngưỡng từ các truyền thống tín ngưỡng khác. Trong số những người sùng đạo này, có những người nổi tiếng như Richard Gere và Orlando Bloom. Với hàng chục cuốn sách, nhiều cuộc diễn thuyết và các chuyến thăm ngoại giao, những vị tổng thống Mỹ, Đức Đạt Lai Lạt Ma…v.v đã nâng tầm Phật giáo Tây Tạng ở Hoa Kỳ trong ba thập kỷ qua.

Cuối cùng, Vipassana hay “thiền minh sát” của truyền thống Nguyên thủy Đông Nam Á cũng bắt đầu bén rễ ở Hoa Kỳ. Những năm 1960 và 1970, nhiều người Mỹ trẻ tuổi ở Ấn Độ và Thái Lan đang thực hành thiền định Phật giáo một cách nghiêm túc với một số thiền sư hàng đầu của truyền thống Theravada. Joseph Goldstein, tốt nghiệp Đại học Columbia, đến Thái Lan với Peace Corps năm 1962 và ở lại để học Vipassana ở Bodh Gaya, Ấn Độ với Anagarika Munindra, một học trò của đạo sư Miến Điện Mahasi Sayadaw. Jack Kornfield theo học với ẩn sư trong rừng Achaan Chaa ở Thái Lan. Hai người gặp nhau trong mùa hè 1974, năm đầu tiên của học Viện Naropa, ở Boulder, Colorado, và bắt đầu giảng dạy cùng nhau. Năm 1976, một nhóm hành giả Vipassana đã mua một nhà thờ Công giáo lớn ở vùng nông thôn Barre, Massachusetts, để thành lập trung tâm nhập thất Theravada lớn đầu tiên ở Mỹ, Hiệp hội Thiền quán. Năm 1985, Jack Kornfield và những người khác ở Bờ Tây bắt đầu Thiền Insight West và bắt đầu Trung tâm Spirit Rock ở Hạt Marin, California. Ngày nay có hàng chục trung tâm thiền minh sát lớn nhỏ trên khắp nước Mỹ.

Trọng tâm của cả ba luồng Phật giáo này là sự nhấn mạnh vào thực hành giáo lý Phật giáo. Trong khi Phật giáo đã được hiểu và được độc giả của D.T. Suzuki và các tác giả nổi tiếng khác hiểu và đón nhận một cách đồng cảm, thì phải đến những năm 1970, Phật giáo Âu Mỹ mới chú trọng đến việc thực hành thiền định một cách nghiêm mật và bắt đầu xây dựng các cộng đồng và trung tâm để duy trì sự tu tập đó. Năm 1988, khi ấn bản đầu tiên của Dom Morreale’s Buddhist America: Centers, Retreats, Practice được xuất bản, nó mô tả về 148 trung tâm Phật Giáo Đại thừa với một số hình thức thực hành Thiền được áp dụng tại đây; 67 trung tâm Theravada thực hành thiền minh sát; và cũng như mô tả 160 trung tâm Tây Tạng với Kim Cương thừa.

Không có gì đáng ngạc nhiên, kể từ cuối những năm 1980, nổi bật một số thiền sinh, tăng sĩ người Mỹ sinh trưởng tại đây đã được đào tạo và truyền Pháp từ các vị bổn sư Phật giáo và có thể nói là “những tăng sĩ thế hệ thứ hai”. Khi các dòng truyền thừa ở Á Châu kéo dài hàng thế kỷ bắt đầu truyền cho người Mỹ, những vị thầy này đã đại diện cho bước đầu tiên trong việc thực sự hóa Phật giáo và “Mỹ hóa” Phật giáo.

Vào những năm 1990, một hình thức mới của Phật giáo Mỹ hóa phổ biến đã xuất hiện với sự công khai của những tín đồ nổi tiếng như Richard Gere và Tina Turner. Đồng thời, các thế hệ mới của Phật tử người Mỹ gốc Á tiếp tục phát triển và hình thành truyền thống của họ.

Năm 1990 chứng kiến sự xuất hiện của “Phật giáo Hollywood” hay Phật giáo của những người nổi tiếng vẫn tiếp tục cho đến nay. Một bộ phim về Tina Turner, “What’s Love Got to Do with It,” mở đầu bằng việc niệm thần chú của phong trào Phật giáo Soka Gakkai. Các nhà sư Namgyal Tây Tạng đã tham gia một chuyến lưu diễn âm nhạc mùa hè, được gọi là Lollapalooza, cùng với Beastie Boys, bài hát có tên “Bồ tát nguyện” đã trở thành một phần của văn hóa hip-hop. Bộ phim của Bernardo Bertolucci, The Little Buddha, kể về một cậu bé Seattle, người được coi là hóa thân của một Lạt ma Tây Tạng.

Rõ ràng là có một người nổi tiếng am hiểu về Phật giáo, sẽ đóng một vai trò trong nhận thức của công chúng về Phật giáo. Như các nhà văn như Bell Hooks và Sallie Tisdale, các chính trị gia như Jerry Brown, các ngôi sao điện ảnh như Richard Gere và Uma Thurman, và các ca sĩ như Jerry Garcia và John Mellencamp đã nói về danh tính của họ là Phật tử hoặc cảm tình của họ với Phật giáo. Các phương tiện thông tin đại chúng bắt đầu giới thiệu một hình thức Phật giáo “đại chúng”[6] cho nhiều khán giả Mỹ hơn. Dựa trên mối quan tâm này và sự quan tâm ngày càng tăng đối với thực hành thiền định của Phật giáo, tạp chí Phật giáo quốc gia, Tricycle: The Buddhist Review, đã được ra mắt thành công vào năm 1991 bởi Tricycle Foundation. Tạp chí tiếp tục bám sát những phát triển phổ biến và có các bài báo về việc giảng dạy và thực hành Phật giáo trong đời sống đương đại của Hoa Kỳ, và giờ đây chỉ là một trong hàng chục ấn phẩm tương tự. Tuy nhiên, ngày nay, trang web Tricycle vượt ra ngoài tạp chí và có nội dung đa phương tiện, bao gồm blog và bộ sưu tập tài nguyên trực tuyến được tổ chức theo truyền thống Phật giáo (Vipassana, Đại thừa, Kim Cương thừa, Nguyên thủy và Thiền, cùng những thứ khác).

Lịch sử Phật giáo ở Mỹ phát triển nhanh như những gì có thể được ghi chép lại. Một “Phật giáo Hoa Kỳ” đặc biệt đang trong quá trình hình thành. Đây sẽ là một truyền thống phức tạp, hầu như nhiều sắc thái ở đây hơn bất kỳ nơi nào khác trên Trái đất, với những người nhập cư từ các nền văn hóa Phật giáo châu Á cũ pha trộn với các Phật tử mới từ gốc Âu Mỹ, người Mỹ gốc Phi và người gốc Latinh. Ở châu Á, hầu hết các cộng đồng Phật giáo chưa từng gặp nhau, họ sống trong sự cô lập về văn hóa và địa lý tương đối như ở Thái Lan, Myanmar, Việt Nam, Đài Loan, Trung Quốc, Nhật Bản, Tây Tạng hoặc Hàn Quốc. Ngày nay, Hoa Kỳ là nơi có bối cảnh và không gian cho một mức độ tiếp xúc và đối thoại không chỉ trong nội bộ Phật giáo mà còn giữa các tôn giáo trong lịch sử nhân loại.

________________________________________

[1] Buddhists in the American West: https://pluralism.org/buddhists-in-the-american-west
[2] Discrimination and Exclusion: https://pluralism.org/discrimination-and-exclusion
[3] Internment Crisis: https://pluralism.org/internment-crisis
[4] Zen Boom: https://pluralism.org/zen-boom
[5] New Asian Immigration and the Temple Boom: https://pluralism.org/new-asian-immigration-and-the-temple-boom
[6] Popularizing Buddhism: https://pluralism.org/popularizing-buddhism

Leave a Reply