* Tưởng nhớ Cố Huynh trưởng Tâm Hòa Ngô Mạnh Thu,
biên tập chương trình truyền thanh hàng tuần của cộng đồng người Việt hải ngoại
– “Chúng Ta Đi Mang Theo Quê Hương”
Cổng được dựng lên để đánh dấu một không gian, đồng thời đánh dấu một hành trình.
Cổng trại TÂM CHÁNH 2026 được thực hiện với hình tượng Tam Quan không phải vì vẻ đẹp kiến trúc, càng không phải để gợi nhắc một hoài niệm thuần túy về ngôi chùa Việt. Ở đây là một lựa chọn mang tính biểu tượng. Bởi với người Việt Nam, đặc biệt là người con Phật Gia Đình Phật Tử, Tam Quan vốn là lối vào một ngôi già lam, đồng thời là cánh cửa bước vào một nền văn hóa, một truyền thống tâm linh và một ký ức cộng đồng đã được gìn giữ qua nhiều thế hệ.
Đối với những người Việt phải rời quê hương sau biến cố lịch sử 1975, ngôi chùa thường là một trong những công trình đầu tiên được dựng lên trước cả những thiết chế văn hóa khác. Sau cổng chùa, tiếng Việt được gìn giữ, lễ nghi được tiếp nối, trẻ em học cách chắp tay lễ Tam Bảo, học đạo hiếu và lớn lên trong màu áo Lam hiền. Bởi vậy, đối với cộng đồng người Việt hải ngoại, Tam Quan không những mở vào sân chùa mà còn mở vào ký ức của quê hương.
Năm 2026 mang trong mình hai cột mốc đặc biệt: 75 năm thống nhất danh xưng Gia Đình Phật Tử Việt Nam (1951–2026) và 50 năm hiện diện của Gia Đình Phật Tử Việt Nam tại Hoa Kỳ (1976–2026).
Bảy mươi lăm năm trước, việc thống nhất danh xưng không đơn thuần chỉ là một quyết định hành chính của tổ chức. Đó là sự hội tụ của nhiều dòng chảy giáo dục Phật giáo trên khắp ba miền đất nước, để từ đó hình thành một lý tưởng chung, một biểu tượng chung và một con đường chung cho tuổi trẻ Phật tử Việt Nam. Một danh xưng được thống nhất là nền tảng để nhiều thế hệ nhận ra nhau, dù ở Huế, Sài Gòn, Đà Nẵng hay hôm nay ở California, Texas, Paris, Sydney hay Toronto.
Nếu 75 năm là câu chuyện về sự thống nhất của một lý tưởng trên quê hương Việt Nam, thì 50 năm tại Hoa Kỳ là câu chuyện của chính lý tưởng ấy tiếp tục bén rễ trên một quê hương mới. Đó là hành trình của những con người phải rời quê hương nhưng quyết không đánh mất quê hương trong tâm thức của mình. Trong hành trang vượt biển năm xưa, Anh Chị của chúng ta không thể mang theo mái chùa, sân đình hay lũy tre làng. Điều có thể mang theo chỉ là ký ức, ngôn ngữ, niềm tin và lời phát nguyện. Rồi từ những hạt giống vô hình ấy, nơi nào có chùa được dựng lên, từng đơn vị Gia Đình Phật Tử được thành lập, từng thế hệ đoàn sinh tiếp tục lớn lên giữa một xã hội hoàn toàn khác biệt.
Vì thế, giữa đất trại California, cổng Tam Quan của Trại Họp Bạn Miền Quảng Đức TÂM CHÁNH 2026 chính là hình ảnh cô đọng của nửa thế kỷ ấy. Được dựng bằng những thanh gỗ mộc mạc và đường nét thô vụn, nhưng tinh thần của nó lại bắt nguồn từ những cổng chùa trên khắp quê hương Việt Nam. Đó là một công trình tạm dựng trong vài ngày, nhưng biểu tượng mang theo đã được xây đắp bằng ký ức của nhiều thế hệ.
Tam Quan, trong ý nghĩa Phật học, còn gợi mở nhiều ý nghĩa sâu xa. Đó có thể là ba cánh cửa Không – Vô tướng – Vô nguyện, ba phương diện của con đường giải thoát. Đó cũng có thể là lời nhắc nhở về Bi – Trí – Dũng, ba phẩm chất làm nên lý tưởng của người Áo Lam. Nhưng dưới góc nhìn của một kỳ trại họp bạn, Tam Quan còn là ba bước chuyển của mỗi lam viên vừa bước ra khỏi cái tôi để bước vào tình huynh đệ. Bước ra khỏi những khác biệt để bước vào tinh thần Lục Hòa, và bước ra khỏi quá khứ của riêng mình để bước vào dòng chảy chung của lịch sử Gia Đình Phật Tử Việt Nam.
Mỗi lam viên khi đi qua cánh cổng hôm nay để vào đất trại, cùng lúc chúng ta đang bước vào một không gian ký ức, nơi có bóng dáng của bao thế hệ tiền bối đã gieo hạt giống đầu tiên cho màu áo Lam. Nơi có công sức của những người đã gìn giữ tổ chức qua chiến tranh, ly hương và bao biến động của thời đại. Nơi có lời nhắc rằng lịch sử không được viết chỉ bằng những sự kiện lớn mà còn bằng những cuối tuần lặng lẽ trở về chùa, những buổi sinh hoạt đều đặn và những lời phát nguyện âm thầm của biết bao Huynh trưởng không nêu danh.
Bấy giờ, cổng Tam Quan của TÂM CHÁNH 2026 không nhằm đưa chúng ta trở về quá khứ. Ở đó giúp chúng ta hiểu vì sao mình có mặt hôm nay và phải đi tiếp về đâu. Đi qua cánh cổng hôm nay, chúng ta không những bước vào một kỳ trại mà bước vào dòng lịch sử bảy mươi lăm năm của Gia Đình Phật Tử Việt Nam. Bước vào hành trình năm mươi năm của Gia Đình Phật Tử Việt Nam tại Hoa Kỳ và, hơn hết, chúng ta nhận ra rằng quê hương vừa là nơi mình sinh ra, mà vừa là những giá trị mình nguyện gìn giữ.
Bởi, quê hương không mang theo như một hành lý. Quê hương hôm nay chỉ có thể được mang theo bằng văn hóa, bằng lý tưởng, bằng ký ức và bằng sự tiếp nối của từng thế hệ.
Cổng Tam Quan của TÂM CHÁNH 2026 được dựng lên chính vì điều đó. Để mỗi anh chị em, khi bước qua cánh cổng này, đều có thể thầm nhắc mình một điều rất giản dị: Chúng ta đi, mang theo quê hương…
Phật lịch 2570 – 29.07.2026
BỬU THÀNH Phan Thành Chinh
(Trưởng Ban Hướng Dẫn Miền Quảng Đức
Kiêm Trại Trưởng trại Tâm Chánh 2026)



