一肩挑擔皆因願,
萬事浮雲總是情。
Nhất kiên khiêu đảm giai nhân nguyện,
Vạn sự phù vân tổng thị tình.
Trên con đường phụng sự, ai rồi cũng có những khúc quanh, những đoạn mỏi, những mùa lòng cần lặng lại như một cánh chim tìm về tổ ấm sau hành trình dài. Đó không phải là chối từ trách nhiệm, mà là một cách lặng lẽ gìn giữ sự dấn thân được lâu hơn, sâu hơn, chân thật hơn.
Hội nghị hôm nay đổi người gánh vác, nhưng không thể thay thế được tấm lòng. Không ai trong chúng ta là không từng trải qua cảm giác phải buông tay một điều gì từng hết lòng yêu quý – không phải vì rời bỏ, mà vì biết trao lại là một hình thức tiếp nối. Trong tinh thần ấy, mọi thay đổi chức vụ nếu nhìn bằng con mắt của hành giả trên đường tu tập, chỉ là cách điều chỉnh để nhịp chung không chênh vênh, để mỗi người có thể đỡ nhau đúng lúc, đúng đoạn, như người đi đường cùng trao cho nhau một hớp nước, một bàn tay, một cái nhìn biết ơn.
Người bước lên không cao hơn, người rời tay không thấp xuống. Tất cả vẫn là anh chị em, vẫn là người bạn đạo – cùng nhau đã từng đi qua bao mùa thử thách, bao lần sát cánh, bao buổi họp kéo dài đến khuya chỉ để giữ cho một ngọn đèn không tắt, một ngọn cờ không nghiêng.
Mai này, có thể lại gặp nhau trên một nẻo khác của con đường này, hoặc cũng chẳng cần đợi mai – vì nghĩa tình thật sự đâu đợi chức danh, đâu cần tên gọi.
Chúng ta chỉ là những người tạm thay phiên nhau gánh một phần việc chung. Và rồi, cũng sẽ tạm trao lại. Nhưng trong cái tạm đó, đã có cái chân thành. Trong sự chia tay, đã có mầm của tái ngộ.
Không có gì là vĩnh viễn – ngoài tấm lòng!
Phật lịch 2569 – Như Lai Thiền Tự 23.06.2025
Quảng Pháp
Even a single shoulder bears the task by vow;
All things, like drifting clouds, are still bound by heartfelt ties.
On the path of selfless service, each of us will, at some point, encounter turns in the road, moments of weariness, seasons of the heart that call for stillness—like a bird returning to its nest after a long journey. Such pauses are not refusals of responsibility, but quiet ways of preserving the depth and truth of our commitment, allowing it to endure with greater clarity and strength.
This conference may appoint a new bearer of duties, but it cannot replace the spirit of devotion. All of us have known the feeling of letting go of something once held with great love—not out of detachment, but with the understanding that to pass it on is also a form of continuation. From the eye of one who practices the Way, any change in position is merely an adjustment in harmony, so the collective rhythm stays balanced. It is like travelers offering each other a sip of water, a helping hand, or a grateful glance along the way.
The one who steps forward is not elevated; the one who steps aside is not diminished. We are still siblings in the Dharma—companions who have weathered many trials together, stood shoulder to shoulder, and stayed up through long meetings just to keep one light from going out, one banner from falling.
One day, we may meet again on another stretch of this very path—or perhaps we need not even wait—because true spiritual kinship does not rely on titles or names.
We are but those who take turns bearing the shared work. And when the time comes, we pass it on—temporarily, yet sincerely. Within each parting lies the seed of reunion.
Nothing is everlasting—except the heart.
Buddhist Era 2569 – Như Lai Thiền Tự
