The 14th Shamarpa teaching | Tâm Quảng Nhuận lược thuật: Trình độ của một người Thầy Phật giáo đích thực | The Qualifications of an Authentic Buddhist Teacher

Do lời dạy của Đức Phật vô cùng sâu sắc và rộng lớn, vì vậy việc trở thành một người thầy thực sự có trình độ là điều vô cùng khó. Để thực sự có năng lực, đòi hỏi bạn phải đạt được một mức độ hiểu biết có thể hiểu được toàn bộ bản chất của tâm giác ngộ, và hoàn toàn không có bất kỳ giả định sai lầm nào. Một người thầy như vậy là cực kỳ hiếm. Tuy nhiên, bất chấp thực tế này, có rất nhiều giảng sư được đào tạo tốt đã đạt được sự thông thạo trí tuệ đáng nể về các nguyên lý chung của truyền thống Phật giáo, và thành thạo trong việc hướng dẫn học viên theo tinh thần học thuật thuần túy.

Trên thực tế, việc đào tạo một học giả khá khắt khe, một phần là do khối lượng tài liệu quá lớn phải được trang trải. Trong truyền thống Phật giáo Tây Tạng, có một bộ sưu tập lớn các bài bình luận giải thích về kinh điển, mật điển và các quan điểm khác bắt nguồn từ lời dạy của Đức Phật. Các tác phẩm của Nagarjuna, Asanga, và các học giả vĩ đại khác cũng như nhiều người đã được chứng ngộ dịch từ nhiều thế kỷ trước từ tiếng Phạn và mang đến Tây Tạng, nơi chúng lần lượt trở thành chủ đề cho các bài bình luận tiếp theo của vô số triết gia Tây Tạng. Truyền thống đã trải qua quá trình phát triển liên tục khi nhiều chủ đề khác nhau được tranh luận và các bài luận lỗi lạc liên tục bị phê bình và sửa đổi để làm sáng tỏ các lý thuyết khác nhau. Các cơ sở giáo dục đại học Phật giáo (Tib. Shedras) của tất cả các truyền thống chính của Tây Tạng đều có một số lĩnh vực nghiên cứu chung, chẳng hạn như: Quan điểm Madyamaka, được coi là cấp độ tư tưởng cao nhất trong truyền thống Kinh điển Đại thừa, thông qua đó mà người ta có được sự hiểu biết dứt khoát về quan điểm tối thượng được gọi là Pramana (Tib. Tsema). Pramana là cuộc truy tầm thông qua tranh luận và phân tích, về các trường phái tư tưởng khác nhau liên quan đến bản chất của nhận thức tương đối và cuối cùng của tâm trí về các hiện tượng. Kinh Bát Nhã Ba La Mật (sự hoàn thiện của trí tuệ) tiết lộ con đường giác ngộ có hệ thống theo truyền thống Bồ tát. Abhidharma Kosha là một bản phân tích chi tiết về các phương tiện của Phật Sravaka và Pratyeka, bao gồm truyền thống Nguyên thủy. Luật tạng (kỷ luật); và các nghiên cứu về triết học mật thừa.

Càng đi sâu vào các chủ đề này, những lời giải thích càng trở nên phức tạp và sâu rộng hơn. Không phải là chưa từng có đối với các nghiên cứu kéo dài mười lăm hoặc hai mươi năm, hoặc hơn. Ngoài ra, còn có các môn học phụ như tiếng Phạn, chiêm tinh học và ngôn ngữ học (bao gồm ngữ pháp, thơ ca và văn học).

Hiện tại, những sinh viên theo một quá trình nghiên cứu trong một tu viện thường dành từ mười hai đến mười bốn năm theo đuổi. Sau khi hoàn thành việc học của mình, họ sẽ nhận được một danh hiệu cho biết mức độ trình độ của họ. Nghiên cứu của họ là toàn diện và việc hoàn thành khóa học cho thấy một kiến ​​thức sâu rộng. Tuy nhiên, cần phải nhớ rằng không có gì đảm bảo rằng các sinh viên tốt nghiệp đã hiểu sâu sắc các giáo lý, vì kiến ​​thức thực sự vượt xa việc biên soạn đơn thuần.

Ngoài ra, nếu trải qua nhiều năm nghiên cứu thêm, học giả có thể đạt đến một điểm mà không còn nghi ngờ gì về ý nghĩa của toàn bộ mảng văn bản và kinh sách, và nơi đạt được sự chắc chắn về các quan điểm triết học khác nhau trong đó. Việc kiểm tra kỹ lưỡng đã làm rõ mọi sai lệch, và không có câu hỏi nào là không thể trả lời được. Đối với một người như vậy, không có cuốn sách nào có thể dạy thêm, và khi đạt đến mức thành tích học tập xuất sắc này, cuối cùng một học giả cũng có thể soạn các chuyên luận.

Ở Tây Tạng, sáng tác một tác phẩm triết học là một công việc cực kỳ nghiêm túc. Nếu một học giả vĩ đại có một nền tảng vững chắc về văn học và tranh luận là cơ sở, thì có thể viết về bất kỳ chủ đề chính nào của nghiên cứu triết học đã đề cập trước đó; nhưng người ta phải chuẩn bị để bảo vệ mình trong cuộc tranh luận công khai. Cần có một học thuật lớn bởi vì những khiếm khuyết trong lý luận mà tác giả không thể làm rõ là lý do biện minh cho sự bác bỏ bố cục và là nguyên nhân dẫn đến sự sỉ nhục lớn. Tuy nhiên, nếu các học giả vĩ đại khác chấp nhận nó như một sáng tác hợp lệ, nó sẽ mang lại cho tác giả sự tôn trọng và nổi tiếng. Trong số những học giả vĩ đại được gọi là “Khenpos” trong truyền thống Kagyu, Sakya và Nyingmapa, và “Geshes” trong truyền thống Gelugpa, địa vị cao nhất mà người ta có thể đạt được là khi đưa ra một luận thuyết không bị phản đối bởi nhiều thách thức không thể tránh khỏi và kiểm tra chéo. Kết quả là, các tiêu chuẩn cao đã phổ biến ở cả Ấn Độ và Tây Tạng.

Mặc dù rất khó để đạt được học vị, nhưng để trở thành một thiền sư có trình độ cao có khả năng hướng dẫn thiền sinh một cách hiệu quả cũng là một thành tựu đáng ngưỡng mộ. Mục đích thực tế của việc đi theo con đường Phật giáo là đạt được Phật quả, trạng thái giác ngộ. Sự đạt được này phụ thuộc nhiều vào kinh nghiệm thiền định. Dù người ta đã thuộc lòng hàng ngàn cuốn sách, nhưng nếu người ta không đạt được nhận thức như Đức Phật đã định, thì không thể nói những lời dạy của Ngài sẽ đưa người ta đến giác ngộ.

Để dẫn dắt một học viên theo con đường thiền định, một người thầy phải có kiến ​​thức thấu đáo về mọi khía cạnh của thiền định, và cũng phải thực hành mọi khía cạnh. Những kinh nghiệm và vấn đề nảy sinh trong quá trình thực hành thiền định của chính vị thầy cho phép mình có cái nhìn sâu sắc về bản chất của các vấn đề cụ thể của thiền sinh. Những kỹ năng như vậy không thể được học thông qua kiến ​​thức lý thuyết. Thông qua kinh nghiệm của chính mình, người ta học cách xem liệu có đạt được kết quả của một phương pháp thiền cụ thể hay không, và nếu không, người ta học cách phát triển nó. Ngoài ra, mỗi thiền sinh đều có những năng khiếu và điểm yếu riêng và do đó cần có sự hướng dẫn của từng cá nhân. Rõ ràng, chỉ những thiền giả có chứng ngộ cao mới có khả năng hướng dẫn người khác thiền định.

Một ví dụ về giá trị của loại hình đào tạo này được thể hiện qua mối quan hệ tồn tại giữa yogi Milarepa và đệ tử của ông, Gampopa. Một ngày nọ, trong thời gian Gampopa đang luyện tập dưới trướng Milarepa, ông bị mất thị lực khi thiền định trong một hang động và bị mù hoàn toàn. Anh ta bò bằng tay và đầu gối đến hang động của Milarepa và thông báo cho Milarepa rằng một vấn đề nghiêm trọng đã phát sinh. Anh sợ. Milarepa trả lời rằng ông không nên lo lắng rằng sự kiện này không tốt cũng không xấu. Ông chẩn đoán nguyên nhân ngay lập tức, thông báo cho Gampopa rằng đai thiền (meditation belt) của ông quá chặt và đang tạo ra căng thẳng quá mức.

Vào một lần khác, việc thiền định của Gampopa trong một cuộc nhập thất đơn độc của anh ấy đột nhiên bị xáo trộn bởi sự xuất hiện của một ngàn vị Phật trong không gian phía trên đầu anh ấy. Ông vội vã đến gặp Milarepa và vui mừng thông báo với ông rằng một quả vị tuyệt vời đã đạt được trong quá trình thực hành của ông. Milarepa bình tĩnh trả lời: “Nếu bạn dùng ngón tay ấn vào mắt mình, bạn sẽ thấy hai mặt trời, giống như tầm nhìn của bạn chỉ là ảo ảnh. Nó không phải là một dấu hiệu tích cực cũng không phải là một tiêu cực. Vì vậy, hãy chỉ tập trung vào thiền định và đừng dính mắc vào những thị kiến ​​”. Bởi vì Gampopa có thể đánh giá đầy đủ tầm quan trọng trong lời tuyên bố của thầy mình, thị kiến đã giảm xuống.

Chính hiểu biết sâu rộng của Milarepa đã giúp ông có thể khuyên Gampopa một cách chính xác. Một học giả có thể đã tìm kiếm qua nhiều cuốn sách khác nhau, trong trường hợp đầu tiên kết luận rằng có lẽ Gampopa nên đi khám bệnh, và trong trường hợp thứ hai rằng viễn tượng đó thực sự là một điều tuyệt vời và có thể đã khuyên Gampopa cố gắng có thêm những tầm nhìn như vậy.

Hiện nay có rất nhiều thiền sư trên thế giới nhưng hầu hết tất cả đều chỉ am hiểu về các giai đoạn đầu của thiền, bản thân là những người mới bắt đầu thiền. Người ta không thể nói rằng tất cả các giảng viên thiền đều thiếu kinh nghiệm, nhưng nó có vẻ là trường hợp chung. Họ có thể có đủ năng lực để dạy các cấp độ thiền định bắt đầu, nhưng thiếu kinh nghiệm về các cấp độ nâng cao. Điều này bao gồm các học giả có địa vị lỗi lạc và khiêm tốn, nếu bản thân họ không có kinh nghiệm trực tiếp sâu rộng về các cấp độ nhận thức thiền định cao hơn. Các học giả tương đối thiếu kinh nghiệm về thiền định vẫn phục vụ mục đích có thể thuyết giảng và hướng dẫn mọi người về chân lý của Phật giáo. Mặc dù vậy, khi so sánh với một thiền sư, một học giả uyên bác đều kém hơn. Sự pha trộn của những phẩm chất này dường như sẽ là tối ưu nếu nó không gây hạn chế về thời gian. Việc nắm vững kiến ​​thức lý thuyết đòi hỏi nhiều năm nghiên cứu, cũng như việc nắm vững trải nghiệm thiền định qua các giai đoạn khác nhau của tĩnh lặng và thiền tuệ, cho đến cấp độ cao cấp nhất, mà theo truyền thống của Kagyu, được gọi là Mahamudra.

Người ta phải xem mục đích thực sự của việc thực hành Phật giáo, đó là không gì khác hơn là đạt được giác ngộ. Khi xem xét phương pháp thích hợp nhất để đạt được kết quả chứng ngộ tuyệt đối của một vị Phật, Milarepa đã tuyên bố rằng người thầy thích hợp, hướng dẫn thích hợp, thực hành thích hợp và điều kiện thích hợp kết hợp để tạo ra kết quả thích hợp. Điều này đề cập đến sự tiến bộ thành công qua tất cả các giai đoạn khác nhau của việc đạt được từ đầu cho đến kết quả cuối cùng. Với suy nghĩ này, vị thầy thích hợp là điều kiện thiết yếu. Nếu một người đang phấn đấu để trở thành một học giả thì người thầy của người đó chắc chắn phải là một học giả. Nếu một người đang phấn đấu để đạt được giác ngộ, thì vị thầy của người đó phải là một bậc thầy thiền định đủ tiêu chuẩn.

Cách hành động được khuyến khích nhất mà tôi đưa ra cho các Phật tử ở thời đại hiện nay là cần đạt được cơ sở hiểu biết lý thuyết vững chắc về con đường Phật giáo, và sau đó tiếp tục bằng cách tập trung nhiều nhất có thể vào việc thực hành thiền định thực tế dưới sự hướng dẫn có thẩm quyền. Trong trường hợp này, năng lực không được đo lường bằng khả năng đọc tiếng Phạn hoặc tiếng Anh, hoặc sở hữu bằng Khenpo hoặc Geshe; nó được đo lường bằng kinh nghiệm thiền định và nhận thức.

__________________________

trích trong “Kiến thức trong Thực hành”, Tập 1 Số 1, 1992. Tạp chí của Học viện Phật giáo Quốc tế Karmapa (KIBI)

The Qualifications of
an Authentic Buddhist Teacher

The Shamarpa

In as much as the Buddha’s teachings are extraordinarily profound and vast, it is immensely difficult to be a truly qualified teacher. To be genuinely competent requires the attainment of a level of understanding which apprehends the essence of enlightened mind in its entirety, and which is completely free of any erroneous supposition. Such an individual is extremely rare. However, despite this fact, there are many well-educated teachers who have attained impressive intellectual mastery of the general tenets of the Buddhist tradition, and are proficient in instructing student in a purely academic fashion.

In fact, the training of a scholar is quite rigorous, which is partially due to the sheer volume of material that must be covered. In the Tibetan Buddhist tradition, there is a vast collection of commentaries which expound on the sutras, tantras, and other viewpoints derived from the Buddha’s teachings. The writings of Nagarjuna, Asanga, and other great scholars and realized beings were translated centuries ago from Sanskrit and brought to Tibet, where they have in turn been the subject of further commentaries by innumerable Tibetan philosophers. The tradition has undergone continuous evolution as various topics have been debated over and eminent essays repeatedly critiqued and revised in order to clarify various theories. Buddhist institutions of higher education (Tib. Shedras) of all of the major traditions of Tibetan Buddhism have certain areas of study in common, such as: the Madyamaka Viewpoint, which is considered the highest level of thought within the Mahayana-sutra tradition, through which one acquires definitive understanding of the ultimate view known as Pramana (Tib. Tsema). Pramana is the investigation through debate and analysis, of different schools of thought concerning the nature of mind’s relative and ultimate cognition of phenomena. The Prajna Paramita sutra (perfection of wisdom sutras) discloses the systematic path of enlightenment according to the Bodhisattva tradition. The Abhidharma Kosha is a detailed analysis of the Sravaka and Pratyeka Buddha vehicles, which together comprise the Theravada tradition. The Vinaya (discipline); and studies in tantric philosophy.

The more one delves in depth into these topics, the more complex and extensive the explanations become. It is not unheard of for studies to last fifteen or twenty years, or more. In addition, there are also subsidiary subjects such as Sanskrit, astrology, and linguistics (which include grammar, poetry and literature).

Presently, those who follow a course of study in a Shedra normally spend twelve to fourteen years as students. Upon successful completion of their studies, they receive a title indicating their level of qualification. Their study is comprehensive and the completion of the course indicates an extensive knowledge of the subject matter. It must be remembered, however, that there is no-guarantee that the graduates have understood the teachings profoundly, since true knowledge extends far beyond the mere compilation of information.

Beyond this, if additional years of study are undergone, it is possible that the scholar may reach a point where no doubts concerning the meaning of the whole array of texts and scriptures remain, and where certitude of the various philosophical viewpoints expounded therein has been attained. Thorough examination has clarified every discrepancy, and no question is unanswerable. For such a person there is no book which has any more to teach, and upon reaching this level of outstanding academic achievement a scholar may, finally be able to compose treatises.

In Tibet, composing a philosophical work was an extremely serious undertaking. If a great scholar had a solid background in literature and debate as a basis, it was permissible to write about any of the main subjects of philosophical inquiry mentioned earlier; but one had to be prepared to defend oneself in public debate. Great scholarship was needed because defects in reasoning which the author could not clarify were justification for the refutation of the composition and a cause for great humiliation. However, if other great scholars accepted it as a valid composition, it would bring the author respect and renown. Among those great scholars who were called “Khenpos” in the Kagyu, Sakya and Nyingmapa traditions, and “Geshes” in the Gelugpa tradition, the highest status that one could attain came when one produced a treatise that stood unrefuted by the many inevitable challenges and cross-examinations. As a result, high standards prevailed in both India and Tibet.

Although it is difficult to attain academic status, to be a highly qualified meditation master capable of effectively guiding students is also an admirable accomplishment. The actual purpose of following the Buddhist path is to achieve Buddhahood, the enlightened state. This attainment depends extensively on meditation experience. Although one has memorized thousands of books, if one does not attain that awareness which the Buddha intended, then his teachings cannot be said to lead one to enlightenment.

In order to lead a student along the path of meditation, a teacher must have thorough knowledge about every aspect of meditation, and must have practiced every aspect as well. The experiences and problems that have arisen in the teacher’s own meditation practices allow the teacher to have insight into the nature of students’ particular problems. Such skills cannot be learned through theoretical knowledge. Through one’s own experience alone one learns to see whether or not the fruition of a particular meditation practice has been achieved, and if not, one learns how to develop it. In addition, every single student has unique aptitudes and weaknesses and therefore requires individual guidance. Clearly, only highly realized meditators are capable of guiding others in meditation.

An example of the value of this type of training is shown by the relationship that existed between the yogi Milarepa and his disciple, Gampopa. One day during the period in which Gampopa was training under Milarepa, he lost his eyesight while meditating in a cave and became completely blind. He crawled on his hands and knees to Milarepa’s cave and informed Milarepa that a grave problem had arisen. He was afraid. Milarepa answered that he should not worry that this event was neither good nor bad. He diagnosed the cause immediately, informing Gampopa that his meditation belt1. was too tight and was creating excessive tension.

On another occasion, Gampopa’s meditation in his solitary retreat was suddenly disturbed by the appearance of a thousand Buddhas in the space above him. He rushed to meet Milarepa and excitedly informed him that a great fruition had been achieved in his practice. Milarepa answered calmly, “if you press on your eyes with your fingers you will see two suns, which like your vision is just an illusion. It is neither a positive nor a negative sign. So just concentrate on meditation and don’t be attached to visions”. Because Gampopa was able to fully appreciate the significance of his teacher’s statement, the vision subsided.

It was Milarepa’s vast insight that enabled him to advise Gampopa correctly. A scholar might have searched through various books, concluded in the first case that perhaps Gampopa should go to a doctor, and in the second case that the vision was a truly great occurrence and might have advised Gampopa to attempt to have more such visions.

Presently there are many meditation teachers in the world but almost all are knowledgeable of only the beginning stages of meditation, being beginners themselves. One cannot say that all meditation teachers are inexperienced, but it does seem to generally be the case. They may have the capacity to teach the beginning levels of meditation practice, but lack experience of advanced levels. This includes scholars of eminent and humble status alike, if they themselves do not have extensive direct experience of the higher levels of meditative awareness. Scholars who are relatively inexperienced in meditation still serve the purpose of being able to lecture and instruct people about the truths of Buddhism. Even so, when compared to a meditation master, an erudite scholar is inferior. A blend of these qualities would seem to be optimal were it not for the time constraint involved. Mastery of theoretical knowledge requires years and years of study, as does mastery of the meditation experience through the various stages of tranquility and insight meditation, up to its most advanced level, which, in the Kagyu’ tradition, is known as Mahamudra.

One must consider the true aim of Buddhist practice, which is nothing less than achieving enlightenment. In considering the most expedient method to gain the result of absolute realization of a Buddha, Milarepa has stated that the proper teacher, proper instructions, proper practice and proper conditions combine to produce the proper result. This refers to successfully progress through all of the various stages of attainment from the beginning up through to the final result. With this in mind, the proper teacher is an essential condition. If one is striving to be a scholar one’s teacher should certainly be a scholar. If one is striving to achieve enlightenment, one’s teacher should be a qualified meditation master.

The most recommended course of action which I offer to Buddhists of this present age is to gain a firm basis of theoretical understanding of the Buddhist path, and then to proceed onward by focusing as much as possible on actual meditation practice under a competent guide. Competence, in this case, is not measured by abilities to read Sanskrit or English, or the possession of a Khenpo or Geshe degree; it is measured by meditation experience and realization.

Published in Knowledge in Action, Volume 1 Number 1, 1992 | the journal of the Karmapa International Buddhist Institute (KIBI)

Leave a Reply