Đạo Sinh: Tu Hành Thời Đức Phật | Kỳ 5 | Như Lai-Pháp Thân, Thân Phật-Vô Lậu

Khi ấy Duy-ma-cật đi đến bảo con rằng: “Thưa ngài A-nan, có chuyện gì mà cầm bát đứng đây sớm thế?”

Con đáp: “Cư sỹ, đức Thế Tôn thân có chút bệnh, cần sữa bò, vì vậy tôi mới đến đây.”

Duy-ma-cật chặn lại: “Thôi im đi, ngài A-nan. Chớ nói những lời như vậy. Thân Như Lai là thể kim cương. Mọi điều xấu đã bị đoạn trừ; mọi điều thiện hội đủ; làm gì có bệnh? Làm gì có não? Ngài hãy im lặng mà đi. Chớ phỉ báng Như Lai. Đừng để người khác nghe được lời thô tháo đó. Chớ để chư thiên có uy đức và Bồ-tát đến từ các quốc độ thanh tịnh nghe thấy.

Thưa ngài A-nan, Chuyển luân thánh vương mới chỉ tích góp vài công đức nhỏ đã không còn bệnh não. Huống chi Như Lai đã hội đủ vô lượng phước đức thù thắng lại còn bệnh sao? Nhất định không có chuyện đó. Hãy đi đi, thư̛a ngài A-nan, đừng làm xấu hết cả chúng tôi.

Nếu người Bà-la-môn ngoại đạo nghe lời này, họ sẽ nghĩ: Sao đáng gọi là Tôn Sư? Người này cứu được ai khi ông chưa cứu nỗi thân mình? Hãy âm thầm mà đi nhanh đi, đừng để ai nghe lời ngài nói.

A-nan, nên biết, thân Như Lai là Pháp thân, không phải do tâm tư dục vọng. Phật là đức Thế Tôn, vượt ngoài ba cõi. Thân Phật là vô lậu, vì các lậu đã dứt sạch. Thân Phật là vô vi không thể gọi tên. Thân như vậy làm sao có bệnh?”

~ Duy-ma-cật Sở Thuyết, bản dịch của Hòa Thượng Tuệ Sỹ

 

The Licchavi Vimalakirti came there, and, having saluted me, said, ‘Reverend Ánanda, what are you doing on the threshold of this house with your bowl in your hand so early in the morning?’ “I replied: ‘the body of the Lord manifests some indisposition, and he needs some milk. Therefore, I have come to fetch some.’

Vimalakirti then said to me, ‘Reverend Ánanda, do not say such a thing! Reverend Ánanda, the body of the Tathágata is tough as a diamond, having eliminated all the instinctual traces of evil and being endowed with all goodness. How could disease or discomfort affect such a body?

“‘Reverend Ánanda, go in silence, and do not belittle the Lord. Do not say such things to others. It would not be good for the powerful gods or for the bodhisattvas coming from the various Buddha-fields to hear such words.

“‘Reverend Ánanda, a universal monarch, who is endowed only with a small root of virtue, is free of diseases. How then could the Lord, who has an infinite root of virtue, have any disease? It is impossible.

“‘Reverend Ánanda, do not bring shame upon us, but go in silence, lest the heterodox sectarians should hear your words. They would say, “For shame! The teacher of these people cannot even cure his own sicknesses. How then can he cure the sicknesses of others?” Reverend Ánanda, go then discreetly so that no one observes you.

“‘Reverend Ánanda, the Tathágatas have the body of the Dharma – not a body that is sustained by material food. The Tathágatas have a transcendental body that has transcended all mundane qualities.

There is no injury to the body of a Tathágata, as it is rid of all defilements. The body of a Tathágata is uncompounded and free of all formative activity. Reverend Ánanda, to believe there can be illness in such a body is irrational and unseemly!’

~ Translated by Robert Thurman

*Ảnh: Chùa Việt

Leave a Reply