Hướng về Lễ Hội Kỷ Niệm 50 Năm Gia Đình Phật Tử Việt Nam Tại Hoa Kỳ, điều đẹp nhất là chúng ta có thể mang đến cho nhau không phải là một thành tích, một chương trình thật lớn hay một lời hứa hẹn nào cho tương lai.
Điều quý giá nhất chỉ đơn giản là sự có mặt!
Có mặt cho nhau như những người trong cùng một gia đình. Có mặt không nhân danh chức vụ, không bởi quan điểm, không vì những khác biệt của hoàn cảnh hay thế hệ.
Có mặt, chỉ vì chúng ta cùng mang trên mình màu áo Lam và cùng đi qua một đoạn đường dài của lý tưởng.
Nửa thế kỷ là quãng thời gian đủ để tất cả chúng ta chứng kiến biết bao cuộc đổi thay. Có những người đã về với Phật. Có những Anh Chị đã rời xa sinh hoạt. Có những đơn vị lớn lên rồi biến mất. Có những cuộc gặp gỡ và cũng có những lần chia tay. Nhưng giữa tất cả những biến thiên ấy, điều còn giữ cho Gia Đình Phật Tử tồn tại đến hôm nay không phải là cơ cấu tổ chức, cũng không phải là những văn kiện hay quyết nghị.
Đó là tình Lam huynh đệ!
Tình Lam huynh đệ là khi gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách vẫn nhận ra nhau bằng một nụ cười. Là khi những bất đồng không đủ lớn để làm mất đi sự kính trọng. Là khi chúng ta thôi hỏi ai đúng ai sai mà chỉ còn nhớ rằng mình đã từng cùng đứng dưới một lá cờ Sen Trắng, cùng hát một bài ca lý tưởng và cùng nguyện sống một đời phụng sự trước Tam Bảo.
Bởi vậy, hướng về ngày hội lớn này, chúng ta không cần đòi hỏi nhau điều gì. Không cần ai phải chứng minh điều gì. Không cần ai phải mang theo những gánh nặng của quá khứ. Chỉ cần mỗi Anh-Chị-Em dành cho nhau một chỗ trong trái tim mình, như những người thân lâu ngày gặp lại.
Có mặt để lắng nghe nhau. Có mặt để mỉm cười với nhau. Có mặt để cùng nhớ về những người đi trước và, có mặt để trao cho thế hệ sau niềm tin rằng tình Lam vẫn còn nguyên vẹn.
Trong hành trình dài của một đời người, ai cũng có thể đạt được nhiều điều đáng quý. Nhưng trên hành trình chung của Gia Đình Phật Tử, điều đáng quý nhất có lẽ không phải những gì chúng ta làm được, mà là những người chúng ta vẫn còn thương được, sau tất cả.
Bởi kiến thức có thể truyền đạt. Kỹ năng có thể huấn luyện. Chức vụ có thể đổi thay. Thành công rồi cũng sẽ qua đi theo năm tháng. Chỉ có tình huynh đệ mới là điều khiến chúng ta muốn quay trở về.
Và nếu sau 50 năm, Gia Đình Phật Tử Việt Nam tại Hoa Kỳ vẫn còn có thể ngồi lại bên nhau dưới màu Lam thân thương, thì đây không phải là thành tựu của riêng một thế hệ nào. Đó là thành quả của biết bao tấm lòng đã âm thầm gìn giữ một điều rất giản dị mà rất lớn lao:
Chúng ta còn có mặt cho nhau!
Bởi, trong một gia đình, chừng đó đã là tất cả!
Phật lịch 1570 – San Diego, CA 17.06.2026
BỬU THÀNH Phan Thành Chinh
Being There for One Another
As we look toward the 50th Anniversary Celebration of the Vietnamese Buddhist Youth Association in the United States, perhaps the most beautiful gift we can offer one another is not an achievement, a grand program, or a promise for the future.
The most precious gift is simply our presence.
Being there for one another as members of the same family. Being there not because of positions or titles, not because of opinions, and not despite differences in circumstance or generation.
Being there simply because we belong to the same Lam family and have traveled together along a long path of ideals.
Half a century is enough time for all of us to witness countless changes. Some have returned to the Buddha. Some brothers and sisters have stepped away from active participation. Some chapters have grown and faded away. There have been reunions, and there have been farewells.
Yet amid all these changes, what has sustained the Vietnamese Buddhist Youth Association to this day has not been its organizational structure, nor its documents, regulations, or resolutions.
It has been the spirit of Lam brotherhood and sisterhood.
Lam brotherhood is recognizing one another with a smile even after many years apart. It is when differences are never great enough to diminish mutual respect. It is when we stop asking who was right and who was wrong, and simply remember that we once stood together beneath the White Lotus flag, sang the same songs of idealism, and vowed before the Triple Gem to dedicate our lives to service.
Therefore, as we turn our hearts toward this historic gathering, we need not ask anything of one another. No one needs to prove anything. No one needs to carry the burdens of the past.
All that is needed is for each of us to keep a place in our hearts for one another, as family members reunited after a long separation.
To be present and listen.
To be present and smile.
To be present and remember those who came before us.
And to be present so that we may pass on to future generations the confidence that the Lam spirit remains whole and alive.
Throughout the course of a lifetime, each of us may attain many things of value. Yet on the shared journey of the Vietnamese Buddhist Youth Association, the most precious treasure is perhaps not what we have accomplished, but the people we are still able to love and cherish after everything.
Knowledge can be passed on.
Skills can be taught.
Positions may change.
Success will eventually fade with time.
Only the bonds of brotherhood and sisterhood possess the power to call us home again.
And if, after fifty years, the Vietnamese Buddhist Youth Association in the United States can still gather together as one Lam family, it is not the achievement of any single generation.
It is the fruit of countless hearts that have quietly preserved something both simple and profound:
We are still here for one another.
For in a family, that alone is everything.
Buddhist Era 2570
San Diego, California – June 17, 2026
BỬU THÀNH Phan Thành Chinh
