Phổ Ái: Lòng Hiếu Chim Oanh Vũ | Filial Love of the Little Bird Oanh Vũ
Trang Oanh Vũ với mỗi tuần một câu chuyện thiếu nhi, là mục thường xuyên do Phổ Ái phụ trách, là nỗ lực hướng sự quan tâm và ưu ái nhiều hơn đến giới trẻ mà đặc biệt là lứa tuổi Oanh Vũ của GĐPT. Hy vọng đây là mục đem lại nhiều lợi lạc và niềm thích thú không chỉ cho các em, mà còn truyền cảm hứng cũng như cung cấp những phương tiện hữu ích có thể hỗ trợ các anh chị đang hướng dẫn đoàn sinh một cách dễ dàng, phong phú và hiệu quả hơn. | Weekly Children’s Stories by Oanh Vũ’s Page: Inspiring and Empowering the Youth of GĐPT. Curated by Phổ Ái, this dedicated segment aims to foster greater attention and care for our young members, particularly those in the Oanh Vũ age group. We aspire for this feature to not only delight and benefit our children but also to inspire and equip our leaders with valuable resources. These stories will facilitate easier, richer, and more effective guidance of our youth, ensuring their growth and engagement within GĐPT.
(Tài liệu Tu học Ngành Đồng – Bậc Mở Mắt)
Ngày xưa, trên dãy núi Tuyết Sơn xa xôi, có một chú chim nhỏ tên là Oanh Vũ. Cha mẹ của Oanh Vũ đều mù lòa, không thể tự mình kiếm ăn. Mỗi ngày, Oanh Vũ phải bay đi khắp nơi tìm thức ăn để mang về nuôi dưỡng cha mẹ.
Một hôm, trong lúc bay qua một cánh đồng lúa xanh mướt, Oanh Vũ nghe thấy người chủ ruộng đang cầu nguyện: “Lúa của tôi năm nay bội thu, xin nguyện cho tất cả chúng sinh được dùng.” Nghe vậy, Oanh Vũ vui mừng khôn xiết. Từ đó, chú chim thường xuyên bay đến ruộng lúa này để lấy một ít mang về cho cha mẹ.
Ngày nọ, người chủ ruộng ra thăm lúa, thấy có chim đến ăn lúa của mình. Ông bèn đặt lưới để bắt và quả thật đã bắt được Oanh Vũ. Thấy chú chim nhỏ bé, xinh xắn, ông đem Oanh Vũ về nhà, nhốt vào lồng và cho thức ăn ngon lành. Nhưng lạ thay, Oanh Vũ chẳng ăn gì, chỉ buồn bã khóc.
Người chủ ruộng hỏi: “Sao ngươi không ăn? Ta đã cho ngươi những thứ tốt nhất rồi cơ mà.”
Oanh Vũ đáp: “Tôi không thể ăn được vì đang lo lắng cho cha mẹ tôi ở nhà, họ đều mù lòa, không ai chăm sóc. Trước đây, vì ông đã phát nguyện chia sẻ lúa, nên tôi mới dám lấy một ít mang về cho cha mẹ. Giờ đây, ông bắt tôi, cha mẹ tôi sẽ ra sao?”
Người chủ ruộng sực nhớ đến lời nguyện xưa của mình. Ông cảm phục tấm lòng hiếu thảo của Oanh Vũ, liền mở cửa lồng và thả chú chim ra. Ông còn nói thêm: “Từ nay về sau, ngươi có thể đến ruộng của ta bất cứ lúc nào để lấy lúa về nuôi cha mẹ.”
Chú chim Oanh Vũ vui mừng, cảm ơn người chủ ruộng rồi nhanh chóng bay về nhà với cha mẹ.
Bài học rút ra: Tình yêu thương và hiếu thảo đối với cha mẹ là điều quý giá nhất. Ngay cả một chú chim nhỏ cũng biết chăm sóc và lo lắng cho cha mẹ của mình. Vậy chúng ta, những người con, hãy luôn sống sao cho xứng đáng với đạo làm con, luôn yêu thương và chăm sóc cha mẹ, nhất là khi họ cần đến chúng ta.
Câu chuyện này không chỉ truyền tải thông điệp về lòng hiếu thảo mà còn khuyến khích các đoàn sinh Oanh Vũ của GĐPT biết trân trọng và yêu thương gia đình mình.
Filial Love of the Little Bird Oanh Vũ
(The Study Materials for the Ngành Đồng – Bậc Mở Mắt Program)
Once upon a time, in the distant Snowy Mountains, there lived a small bird named Oanh Vũ. Both of Oanh Vũ’s parents were blind and couldn’t find food for themselves. Every day, Oanh Vũ had to fly far and wide to find food to bring back to nourish his parents.
One day, while flying over a lush green rice field, Oanh Vũ overheard the field’s owner praying: “My rice has grown abundantly this year, I wish for all living beings to share in it.” Hearing this, Oanh Vũ was overjoyed. From then on, the little bird frequently visited this rice field to gather some rice to bring back to his parents.
One day, the owner of the rice field went to inspect his crops and saw birds eating his rice. He set up a net to catch them and indeed caught Oanh Vũ. Seeing the small, beautiful bird, he took Oanh Vũ home, placed him in a cage, and offered him delicious food. But strangely, Oanh Vũ didn’t eat anything; he only cried sorrowfully.
The owner asked, “Why aren’t you eating? I’ve given you the best food.”
Oanh Vũ replied, “I cannot eat because I’m worried about my blind parents at home, who have no one to care for them. Previously, because you made a vow to share your rice, I dared to take a little to feed my parents. But now that you’ve captured me, what will happen to them?”
The owner suddenly remembered his previous vow. He was moved by Oanh Vũ’s filial piety and immediately opened the cage to set the bird free. He also said, “From now on, you are welcome to come to my fields anytime to gather rice for your parents.”
Oanh Vũ, filled with joy and gratitude, thanked the owner and quickly flew home to his parents.
*
Lesson: The love and care we show to our parents are among the most precious things in life. Even a small bird like Oanh Vũ knows how to care for and worry about his parents. Therefore, we, as children, should always live in a way that honors our role as sons and daughters, by loving and caring for our parents, especially when they need us the most.
This story not only conveys the message of filial piety but also encourages the young Oanh Vũ members of GĐPT to value and love their families.
Coloring Practice for Oanh Vũ









