Vĩnh Hảo: Tình Mẹ


(Ghi lại sau chuyến đi Thái Lan, gặp lại mẹ già sau hơn 17 năm xa cách – Vu Lan năm 2004)

Có lẽ trong số những người cầm bút, tôi là người viết về người mẹ của mình ít nhất. Nhiều lúc tự hỏi, cũng có khi người khác hỏi đến mà tôi vẫn không hiểu vì sao, không biết trả lời sao.

Tôi sống xa nhà lâu năm, thỉnh thoảng mới liên lạc với mẹ. Nhưng tôi luôn thấy mẹ ở trong tôi. Không chỉ thấy bằng hình ảnh, mà chính là cảm được cái tình thâm của mẹ luôn dạt dào, bàng bạc, dàn trải, bảo bọc, âu yếm, vỗ về tôi. Có lẽ vì vậy mà trong tôi không có sự thôi thúc để nói hay viết một lời nào về mẹ nữa. Giống như người ta không cần phải viết hay nói nhiều về không khí để thở.

Năm nay, nhân mùa Vu Lan, tôi được diễm phúc đi thăm mẹ. Nói tôi đi thăm mẹ là nói với những người ở hải ngoại mà thôi, chứ thực ra, chính là mẹ đã đi thăm tôi.

Mẹ tôi già yếu, rất sợ lên cao, chưa bao giờ ngồi máy bay. Vậy mà bà đã nhận lời đi Thái Lan để gặp tôi và người chị đang làm việc tại một trường Đại học bên đó. Tôi có đoạn đường dài từ Los Angeles đến Bangkok (vừa bay, vừa chờ đợi chuyển tiếp) mất hơn 24 giờ đồng hồ; chị tôi có đoạn đường xe lửa từ Bắc Thái-lan đến Bangkok khoảng 10 giờ đồng hồ; trong khi đoạn đường của mẹ từ Sài-gòn đến Bangkok chỉ trong vòng 1 giờ đồng hồ. Thế mà hai chị em chúng tôi đều cảm thấy rằng chúng tôi được mẹ đích thân đến thăm. Sức khỏe yếu kém, tâm lý bất an hãi sợ về chuyện lên cao và đi xa, mẹ đã quyết tâm vượt qua tất cả để đến với chúng tôi, thăm chúng tôi nơi một đất nước xa lạ.

Đất nước Thái Lan này, 17 năm trước, đã dung nạp tôi khi tôi đặt chân đến làm người tị nạn. Giờ này, lại thêm một lần làm nơi tương phùng cho mẹ con tôi.

Mẹ mang cho chúng tôi những mẩu bánh in đậu xanh, gọi là quà quê hương. Người làm bánh in tại gia muốn về hưu, không nhận làm bánh nữa, nhưng mẹ tôi năn nỉ người ấy làm đợt bánh cuối cùng để mẹ mang theo làm quà cho con cái xa quê. Gặp cô bạn tri âm đi theo tôi, mẹ nói: “Me từ Nha Trang vào Sài-gòn, rồi từ Sài-gòn sang đây, tâm ý âu lo, chẳng dự đoán được hành trình tốt-xấu thế nào nên chẳng dám mang theo thứ gì… không có gì làm quà cho con.” Cô bạn tôi ôm hôn mẹ, nói: “Me đường xa sang đây là món quà lớn của chúng con rồi, đâu cần mang quà gì khác nữa.” Vâng, đúng như vậy. Đối với chúng tôi, việc mẹ lên đường đi xa, ra khỏi nước, là một sự kiện, là một vấn đề. Phải là quan trọng lắm, phải là nhiều quyết tâm lắm, mẹ mới có thể thực hiện một chuyến đi xa bằng máy bay như vậy.

Tầm quan trọng của chuyến đi, cũng như sự quyết tâm của mẹ còn được bồi thêm, hiểu rõ hơn, khi chúng tôi ngồi quây quần bên mẹ, nghe mẹ tiết lộ về mẩu giấy nhỏ mẹ viết vội ở phòng chờ đợi tại phi trường Tân Sơn Nhất. Mẩu giấy ghi lại lời nhắn nhủ cuối cùng của mẹ với em trai của tôi, đứa em phụ trách đưa mẹ đi xa, phòng khi mẹ có mệnh hệ gì:

“Bình tĩnh, bình tĩnh! Nghe me dặn đây: nếu định mệnh của me là hôm nay, con cứ thẳng đến Thái, gặp các anh chị. Me ưng về lại Sài-gòn, hỏa thiêu, đưa về Long Sơn lạy Tam Bảo, lên Kim Thân… Các con giữ thanh tịnh, giữ Tâm Đạo là hiếu với me. Me được vút lộng lên cõi mây trời cao rộng, là điều tâm niệm, vậy các con nên tạ ơn Phật trời. Đừng nên đổ lỗi cho nhau.

Me hôn tất cả các con, dâu, rể, các cháu của me.”

Lúc đọc đến câu “Đừng nên đổ lỗi cho nhau…” mẹ tôi ngưng lại giải thích rằng mẹ không muốn anh chị em khác trong nhà đổ lỗi cho tôi. Bởi vì giai do trăm sự của chuyến đi này chính là tôi, do tôi thúc đẩy, yêu cầu, năn nỉ mẹ… từ nhiều năm trước, để cho tôi được gặp mẹ, vì tôi không thể về nước được.

Nghe mẹ đọc lời trăn trối như thế, tôi thật không biết phải tạ ơn và sám hối với mẹ thế nào. Vì chính lúc ấy, dù không bị ai trách móc, đổ lỗi, bỗng dưng tôi lại có ý tự trách, tự đổ lỗi cho mình. Nếu thật có chuyện gì xảy ra cho mẹ, tôi làm sao có thể tha thứ được cho tôi!

Nhưng rồi mọi việc đều êm thắm và mẹ con chúng tôi đã có những giờ phút sum vầy vui vẻ, cảm động. Mẹ con chúng tôi chẳng có gì nhiều để nói và kể cho nhau. Thường thì tôi ngồi một bên, nắm lấy hai bàn tay gầy yếu xương xẩu của mẹ, còn mẹ thì thỉnh thoảng lại ôm hôn nơi má tôi. Hôn tôi như hôn một đứa bé con.

Buổi sáng 14 tháng 7 âm lịch, một giờ đồng hồ trước khi rời khách sạn để ra sân bay, mẹ tôi ngồi im lặng một lúc, sáng tác hai bài thơ, một bài tặng chị tôi, một bài tặng tôi.

Giờ phút cuối, mẹ ôm tôi, hôn nơi má tôi thật lâu. Tôi hôn lên trán cao của mẹ. Sau đó, mẹ và chị tôi ôm nhau khóc. Rồi mẹ bước vào cổng hải quan.

Từ lúc được đón mẹ ngày đầu tiên đến khi đưa mẹ ra về, tôi chỉ có cười sung sướng. Chưa hề khóc một lần trong suốt thời gian ấy. Chỉ đến khi mẹ đi rồi, đọc bài thơ của mẹ tặng nhân mùa Vu Lan, tôi mới rớm lệ, và thấy thương nhớ mẹ vô cùng. Tôi lại muốn được gặp lại mẹ ngay lúc ấy, để ôm hôn mẹ thật lâu, thật lâu hơn nữa…

Đây, bài thơ chia tay của mẹ gửi lại cho tôi:

VU LAN – THÁI LAN

Nao nao một chuyến Thái Lan
Trong ta điện ngọc cung vàng nhập Thơ:
Tạ ân Từ Phụ huyền cơ
Ban cho mẫu tử những giờ gặp nhau
Xót xa đã dịu niềm đau,
Nhớ thương hàn gắn vết sâu tháng ngày.
Run run cảm xúc vòng tay
Hôn con mà tưởng con ngày bé thơ…
Rạng ngời cười ấm hương Thơ,
Điệu vần tia mắt ngấn mờ lệ vui.
Mùa Vu Lan, đất Thái Lan
Bất ngờ “Đạo Hạnh” (*) cung đàn năm xưa
Một trăm lẻ tám Đại thừa (*)
Liên hoa nở trước kịp mùa Báo Ân.
Hiếu tâm con đã kính dâng
Hóa nguồn hóa suối tinh thần mẹ vui.
(Sáng 29/8/2004)

____________________

(*) Một trăm lẻ tám trang thơ trong đó có nhiều bài được sưu tập lại từ tập thơ “Hương Đạo Hạnh” của mẹ tôi, đã được xuất bản nhiều năm trước. Đoạn này nói niềm vui bất ngờ của mẹ khi nhận được chính thi phẩm của bà do tôi thực hiện: “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương”. Xin đọc “Đôi Lời Vào Tập”.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s