Ai rồi tuổi tác cũng trôi về cuối dốc như một lẽ tự nhiên không tránh được, nhưng sự quạnh quẽ nơi tư gia, nhất hạn ở viện dưỡng lão lại là một nỗi niềm rất khác – âm thầm buốt thấu tựa một mạch nước ngầm lạnh lẽo len lõi dưới nền đất khô. Trong rất nhiều Anh-Chị Trưởng của chúng ta, không ít người đã tự chọn cho mình một cách ứng xử chừng mực, thấu hiểu để khỏi vướng bận con cháu trong nhịp sống hối hả nơi xứ Mỹ này, nhưng tận sâu trong lòng của mỗi người vẫn khó ngăn được những cơn nhớ bất chợt ùa về, lặng lẽ mà day dứt.
Hình ảnh của một người Huynh trưởng sau bao năm tháng phụng sự, ngồi trên xe lăn nhìn ra khung cửa kính mờ ảo hơi sương, khiến ta liên tưởng đến những đêm trại năm nào bên bếp lửa hồng ấm áp thoảng hương khói củi rừng, và rộn tiếng cười vang của bao trái tim Lam đầy nhiệt huyết. Nhưng giờ đây, chỉ còn tiếng mưa rơi đơn độc gõ nhịp ngoài hiên lạnh. Thời gian vô ngôn, tro than chỉ còn là ký ức.
Đâu đó, phố Đông phủ lên đời người một không gian trầm lắng đến nao lòng. Trong khoảnh khắc lặng thinh ấy, ta bất chợt tự hỏi ngày mai, mùa Xuân sẽ về nơi khung trời nào khi những cánh én thân thuộc chẳng còn lượn quanh hiên vắng. Ở đây chỉ còn lại nỗi đợi chờ thoi thóp tựa đốm than hồng trong đêm bập bùng lửa trại. Ngọn lửa ấy dẫu già nua nhưng không bao giờ lụn tắt, ngùi ngùi giấu kín vào tim để giữ lại chút hơi ấm cho mùa Xuân còn mãi trên những bước chân Lam tươi mới, đang rộn rã tiếp nối lên đường…
Phật lịch 2569 – 26.12.2025
PHỔ ÁI Trần Anh Hoài Thương

Time inevitably carries everyone toward the latter slope of life, a natural course no one can elude. Yet the chill of solitude—whether in one’s own home or, more poignantly, in a nursing facility—has a different timbre altogether: silent, penetrating, like an underground stream threading through parched soil. Many senior brothers and sisters of our lam community have chosen a way of conduct tempered with discretion, mindful not to burden younger generations amidst the hurried rhythms of American life. Still, in the deepest recesses of the heart, sudden tides of remembrance are difficult to restrain, arriving without sound yet lingering with ache.
The sight of an elderly Dharma mentor, seated in a wheelchair, eyes tracing the mist-blurred windowpane streaked with winter rain, evokes the red glow of campfire evenings long past—where the scent of forest woodsmoke curled through the night, laughter rose like sparks, and young áo lam hearts burned bright with aspiration. Now, only the cadence of lonely rain tapping the cold sill remains. Time speaks no words. The embers have cooled into memory.
Winter streets drape human life in a contemplative hush. In that wordless pause, we find ourselves asking—not with despair but reverence—where spring will return from when the familiar swallows no longer circle the quiet eaves. Yet the lam flame, though aged, has never extinguished; it merely withdraws inward, smoldering softly in the chest, preserving warmth for the spring still walking toward us, carried by the renewed steps of áo Lam youth moving forward with gratitude as their compass.
