This morning, like many others during my time at Barre center for Buddhist studies, I rose early while the world was still hushed in silence. After a warm shower, I made myself a cup of hot tea and stepped quietly out into the backyard.
A gentle morning breeze brushed across my face, cool and soft, carrying with it the subtle rustle of leaves. The trees swayed slightly, as if greeting the day with a quiet joy. Everywhere, the plants seemed to shimmer with dew, alive and alert, basking in the freshness of dawn. Birds chirped and called to one another, weaving a delicate tapestry of sound that filled the air like a symphony.
I stood still for a moment, then gently stretched my body and began to follow my breath – each in-breath and out-breath held in full awareness. Off in the distance, the sun began its slow ascent. A small orange orb at first, it peeked over the treetops, casting a golden hue across the woodland scene. As it rose higher, its light grew warmer, more luminous, gently illuminating the path before me.
I sat down in stillness, letting the warmth of the sun touch my skin, breathing deeply, simply enjoying this moment of presence. The world awakened slowly around me. And in that quiet wonder, I thought to myself: How beautiful this life can be.
That moment brought me back to the tender days of my childhood, to the quiet village in Huế where I grew up under my grandmother’s gentle care. Each morning at dawn, she would softly wake me with her familiar, melodic call: “Dậy đi con ơi, mặt trời lên ba sào rồi!” – “Wake up, my dear granddaughter, the sun has already risen three bamboo poles high.” Her voice, warm and rhythmic, was my morning bell.
I’d slowly open my eyes to the sight of sunlight spilling through the wooden slats of our old door, casting golden threads across the floor. Just beyond, the sun glowed a deep orange, filtered through the graceful sway of bamboo trees that lined our neighborhood. The leaves shimmered like silk in the morning breeze.
Even as a small child, I often found myself in awe, thinking, how can such beauty possibly exist in this world? It felt like magic – raw, quiet, and utterly real.
The peaceful morning also brought to mind a Plum Village meditation verse I cherish:
“With the mindfulness bell, each breath brings us back to the present moment
The sun of wisdom will be shining everywhere.”
Nature, in her quiet way, whispered this reminder to me – not in words, but through wind and light, through birdsong and stillness. I felt deeply grateful.
I carried the morning into my heart, like a gentle offering – its beauty, its silence, its aliveness. And I made a quiet vow: to live each moment today with presence and openness, so that the sun of understanding may rise within me, shining brightly and warmly, guiding my thoughts, words, and actions throughout the day.
With deep gratitude in my heart, I dedicate my practice at this retreat to my beloved grandmother, who is now 94 years old and living with my parents in our ancestral home. I carry her within me – especially in my smile. Though she never had the opportunity to attend a retreat like this one, to truly rest and nourish her body and spirit, her quiet resilience and enduring love have always been a source of strength for me.
My grandmother spent nearly every season of her life devoted to her family and to the Dharma in her own way. She raised five children after her husband – my grandfather died in the war – when she was just 32 years old. Widowed at such a young age, she shouldered immense hardship. With five little mouths to feed and no time to grieve, she poured herself into working the land, planting gardens, cooking meals, and doing everything she could to ensure her children had enough to eat and grew up to be decent human beings.
Even in old age, my grandmother could not be still. Until she turned 90, she was constantly in motion – pulling weeds, tending the garden, mopping the floor. Her hands rarely rested, and when they did, it was to fold in prayer. She never once had the chance to sit quietly in a meditation hall, surrounded by the loving support of a sangha, to feel the rising and falling of her breath, to listen deeply to her body. But I am here, and so I will do it for her. I sit for her. I breathe for her. I rest for her.
Though her body has become fragile, her spirit remains unwavering. She has been the quiet pillar of our family. She helped raise not only her children but also 17 grandchildren – including me. Before moving to Saigon, my parents, my brothers, and I were fortunate to live with her and receive the fullness of her care, patience, and boundless love. She was our caregiver, our teacher, our refuge.
Grandma was also the spiritual heart of our household. Without fail, each dawn and every evening at dusk, she would put on her gray robe, light a bundle of incense, and walk slowly to the family altar. There, in silence, she would invite the bell, bow deeply, and offer incense to the Buddha and our ancestors. She may not have studied the sutras formally, but she lived the teachings – through devotion, sacrifice, and unwavering compassion.
So today, with each step I take on this retreat, I walk for her. With each breath, I breathe for her. And with each quiet moment of stillness, I return to her strength, her love, and the sacred thread that binds us through generations.
May this practice be a humble offering to her lifelong endurance, her loving care, and her quiet, unshakable faith.

Buổi sáng tĩnh lặng
Sáng nay, như bao buổi khác trong thời gian lưu trú tại Trung tâm Nghiên cứu Phật học Barre, mình thức dậy thật sớm khi thế gian còn chìm trong tĩnh mịch. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, mình pha một tách trà nóng rồi khẽ khàng bước ra vườn sau.
Ngọn gió sớm mai mát dịu chạm nhẹ lên khuôn mặt, mang theo tiếng thì thầm của lá. Cây xanh khẽ nghiêng mình như muốn chào đón ngày mới bằng một niềm vui kín đáo. Muôn loài thảo mộc đều long lanh sương sớm, như đang hít thở căng đầy sức sống trong sự tinh khôi của bình minh. Tiếng chim ríu rít gọi nhau, dệt nên một bản nhạc thanh tao lan tỏa khắp không gian, tựa khúc giao hưởng của đầu ngày mới.
Mình đứng yên giây lát, rồi vươn mình nhẹ nhàng, bắt đầu theo dõi hơi thở – từng hơi hít vào, từng làn thở ra, đều trọn vẹn trong chánh niệm. Từ xa, mặt trời khởi chuyến hành trình của nó, lúc đầu chỉ là một quả cầu cam nhỏ nhô lên khỏi rặng cây, rót ánh vàng trải khắp khu rừng tĩnh mịch. Dần dần, vầng dương vươn cao, ánh sáng thêm ấm áp và rực rỡ, dịu dàng soi lối trước mặt.
Mình ngồi xuống, để ánh nắng chạm khẽ lên làn da, thở sâu và an trú trọn vẹn trong phút giây hiện tại. Thế giới quanh mình chậm rãi bừng dậy. Và trong khoảnh khắc diệu kỳ ấy, lòng mình thầm thốt lên: Cuộc đời này đẹp biết bao!
Ký ức đưa mình trở về những ngày ấu thơ trong ngôi làng yên ả ở Huế, nơi mình lớn lên dưới vòng tay hiền từ của Bà Nội. Mỗi sáng tinh mơ, bà thường nhẹ nhàng đánh thức cháu bằng tiếng gọi quen thuộc, ngân nga như một điệp khúc: “Dậy đi con ơi, mặt trời lên ba sào rồi!”. Giọng bà, ấm áp và nhặt khoan, chính là tiếng chuông báo thức đầu đời mình.
Tôi mở mắt chậm rãi, nhìn thấy ánh sáng xuyên qua những khe gỗ của cánh cửa cũ kỹ, thêu dệt những sợi vàng óng trên nền nhà. Ngoài kia, mặt trời đỏ thắm hiện ra sau bóng tre mềm mại, gió sớm lay cành làm lá tre rung rinh như lụa.
Ngay từ thuở bé, mình đã nhiều lần sững sờ tự hỏi: sao lại có thể có một vẻ đẹp kỳ diệu đến thế trên đời này? Cái đẹp ấy không phải ảo ảnh, mà là sự mầu nhiệm nguyên sơ, tĩnh lặng và thật đến tận cùng.
Buổi sáng an hòa cũng khiến mình nhớ đến một thi kệ của Làng Mai:
“Pháp thân tỏa sáng buổi ban mai
Tĩnh tọa lòng an miệng mỉm cười
Ngày mới nguyện đi trong tỉnh thức
Mặt trời trí tuệ rạng muôn nơi”
Thiên nhiên, bằng cách lặng lẽ của mình, đã thì thầm nhắc nhở – không bằng lời, mà qua gió và nắng, qua tiếng chim và sự yên tĩnh. Mình cảm nhận dâng trào một niềm tri ân sâu sắc.
Mình mang buổi sáng ấy vào lòng, như một đóa hiến dâng dịu dàng – chứa đựng vẻ đẹp, sự tĩnh lặng và sức sống. Và mình nguyện thầm: sống trọn từng phút giây trong tỉnh thức và rộng mở, để mặt trời hiểu biết khởi lên, tỏa sáng ấm áp, soi rọi cho từng ý nghĩ, lời nói và hành động trong ngày.
Với tất cả lòng biết ơn, mình xin hiến tặng khóa tu này đến Bà Nội – năm nay đã 94 tuổi, hiện đang sống cùng cha mẹ mình trong ngôi nhà tổ tiên. Mình mang hình bóng bà trong tim – nhất là trong nụ cười. Dù bà chưa từng có cơ hội tham dự một khóa tu như mình hôm nay, để được nghỉ ngơi, nuôi dưỡng thân tâm, nhưng chính sự bền bỉ âm thầm và tình thương chan chứa của bà đã luôn là nguồn sức mạnh nâng đỡ đời mình.
Bà đã sống gần trọn kiếp người tận tụy cho gia đình và đạo pháp theo cách của riêng bà. Bà trở thành trụ cột khi ông mất trong chiến tranh, lúc bà mới 32 tuổi. Nỗi đau mất chồng chưa kịp nguôi, năm đứa con nhỏ cần bữa cơm mỗi ngày, bà dồn hết tâm sức xuống đồng ruộng, vào vườn tược, vào từng bữa ăn để nuôi con nên người.
Ngay cả khi về già, bà vẫn không biết ngơi nghỉ. Đến tận tuổi 90, bà vẫn chăm chỉ làm cỏ, tưới cây, lau sàn. Đôi tay bà hiếm khi chịu dừng lại, và khi dừng thì chỉ để chắp lại trong nguyện cầu. Bà chưa từng có cơ hội ngồi yên trong một thiền đường, được tăng thân nâng đỡ, lắng nghe từng nhịp thở, cảm nhận từng chuyển động của thân tâm. Nhưng mình đang có mặt ở đây, nên tôi sẽ làm thay bà. Mình ngồi cho bà. Mình thở cho bà. Mình nghỉ ngơi cho bà.
Dẫu thân thể nay đã yếu mỏi, nhưng tinh thần bà vẫn kiên định. Bà là cột trụ thầm lặng của cả gia đình. Không chỉ nuôi nấng năm người con, bà còn chở che cho 17 đứa cháu – trong đó có mình. Trước khi gia đình mình chuyển vào Sài Gòn, chúng mình đã may mắn được sống chung và trọn hưởng tình thương bao la, sự nhẫn nại và chăm sóc không ngừng nghỉ của bà. Bà là người dưỡng nuôi, người thầy, và cũng là chốn nương tựa.
Bà cũng chính là trái tim tâm linh của mái nhà. Sáng nào cũng vậy, khi gà vừa gáy sáng, và chiều nào khi hoàng hôn buông xuống, bà khoác áo lam, châm nén hương, thong thả bước đến bàn thờ. Nơi đó, bà lặng lẽ thỉnh chuông, đảnh lễ và dâng hương lên Tam Bảo và tổ tiên. Bà chưa từng học kinh sách bài bản, nhưng cả đời bà chính là hiện thân của lời Phật dạy – bằng sự thành tâm, hy sinh, và lòng từ bi bền vững.
Thế nên hôm nay, từng bước chân trên khóa tu này, mình đi cho bà. Từng hơi thở, mình thở cho bà. Và trong từng phút giây tĩnh lặng, mình tìm lại sức mạnh, tình thương và mối dây thiêng liêng nối kết chúng mình qua nhiều thế hệ.
Nguyện cho sự thực tập này là một nén hương khiêm cung dâng lên cuộc đời bền bỉ của bà, tình yêu thương vô tận và đức tin lặng lẽ, kiên định không bao giờ lay chuyển.
___________________
Sen Trang translated
