CHƯƠNG II
HÀNH TRÌNH MỞ ĐẦU: SỰ HÌNH THÀNH GĐPTVN TẠI HOA KỲ (1975–1981)
II.1. Biến cố năm 1975 và sự hình thành cộng đồng Phật giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đánh dấu sự kết thúc của Chiến tranh Việt Nam, đồng thời mở ra một trong những cuộc di dân lớn nhất trong lịch sử hiện đại Đông Nam Á. Trong những tháng đầu sau biến cố, hàng trăm nghìn người Việt Nam rời quê hương và hình thành các cộng đồng định cư tại nhiều quốc gia, trong đó Hoa Kỳ trở thành nơi tiếp nhận số lượng người Việt lớn nhất. Đối với lịch sử GĐPTVN, đây là thời điểm truyền thống giáo dục vốn được hình thành trên quê hương Việt Nam bắt đầu bước vào một không gian lịch sử mới.[26]
Ngày 23 tháng 5 năm 1975, Quốc hội Hoa Kỳ ban hành Đạo luật Indochina Migration and Refugee Assistance Act, tạo cơ sở pháp lý cho việc tiếp nhận và tái định cư người tị nạn đến từ Việt Nam, Campuchia và Lào. Trong năm 1975, hơn 130.000 người Đông Dương được đưa đến Hoa Kỳ; những năm sau đó, các chương trình đoàn tụ gia đình, người vượt biển (boat people) và người tị nạn theo diện nhân đạo tiếp tục làm gia tăng nhanh chóng quy mô cộng đồng người Việt tại quốc gia này.[27]
Đối với một cộng đồng di dân, việc tái lập các thiết chế văn hóa và giáo dục luôn là điều kiện quan trọng để duy trì bản sắc và bảo đảm tính liên tục giữa các thế hệ. Trong trường hợp người Việt tị nạn, các ngôi chùa Việt Nam, tiếng Việt và Gia Đình Phật Tử từng bước trở thành những không gian gìn giữ ký ức cộng đồng, truyền trao căn tính văn hóa và nuôi dưỡng đời sống tinh thần của thế hệ trẻ sinh trưởng trên đất Hoa Kỳ.[28]
Quá trình ấy diễn ra trước hết cùng với sự hình thành của các tự viện Việt Nam. Đối với cộng đồng người Việt tị nạn, ngôi chùa không những là nơi tu học và thực hành tín ngưỡng, mà còn là trung tâm quy tụ cộng đồng, bảo tồn ngôn ngữ, văn hóa và đời sống tinh thần. Từ cuối thập niên 1970, nhiều tự viện Việt Nam lần lượt được thành lập tại California, Texas và nhiều tiểu bang khác, tạo nên môi trường để các sinh hoạt giáo dục Phật giáo từng bước được khôi phục. Chính từ những ngôi chùa ấy, những đơn vị Gia Đình Phật Tử đầu tiên tại Hoa Kỳ dần được hình thành.[29]
Trong bối cảnh ấy, nhu cầu phục hồi Gia Đình Phật Tử xuất hiện như một hệ quả tự nhiên của đời sống cộng đồng. Nhiều Huynh trưởng từng sinh hoạt tại Việt Nam sớm nhận thấy rằng nếu thế hệ trẻ chỉ trưởng thành trong hệ thống giáo dục Hoa Kỳ mà thiếu một môi trường giáo dục Phật giáo và văn hóa Việt Nam, sự đứt gãy về ngôn ngữ, truyền thống và căn tính sẽ diễn ra rất nhanh. Việc phục hồi Gia Đình Phật Tử vì thế không chỉ nhằm duy trì một tổ chức đã có trước năm 1975, mà còn đáp ứng nhu cầu giáo dục thế hệ kế tiếp trong hoàn cảnh lịch sử mới.
Trong ý nghĩa này, sự phục hồi GĐPTVN tại Hoa Kỳ không đơn thuần là việc tái lập một tổ chức mà còn là sự tiếp nối của một truyền thống giáo dục đã được vun bồi trên quê hương Việt Nam. Những buổi lễ Phật đầu tiên, màu áo Lam, tiếng hát Sen Trắng, các lớp Việt ngữ và những kỳ trại đầu tiên đều góp phần khơi lại cảm thức cộng đồng nơi thế hệ người Việt lưu vong, đồng thời chuyển trao cho thế hệ trẻ một di sản văn hóa và tinh thần mà các em chưa từng trực tiếp trải nghiệm tại quê hương.
Một đặc điểm nổi bật của giai đoạn này là tiến trình hình thành GĐPTVN tại Hoa Kỳ diễn ra từ cơ sở cộng đồng, chứ không bắt đầu từ một cơ cấu điều hành tập trung. Ở những nơi có chùa Việt Nam, có Huynh trưởng và có thanh thiếu niên Phật tử, nhu cầu tổ chức sinh hoạt dần xuất hiện. Các đơn vị được hình thành trước, rồi mới từng bước liên kết với nhau trên bình diện khu vực và toàn quốc. Chính đặc điểm ấy đã tạo nên bản sắc cộng đồng rất rõ nét trong lịch sử hình thành GĐPTVN tại Hoa Kỳ.[30]
Từ góc nhìn lịch sử xã hội, sự ra đời của GĐPTVN tại Hoa Kỳ là một bộ phận của tiến trình tái thiết cộng đồng người Việt sau biến cố năm 1975. Nếu các tự viện góp phần duy trì đời sống tín ngưỡng và sinh hoạt Phật giáo, thì Gia Đình Phật Tử đảm nhận vai trò giáo dục thế hệ kế tiếp, kết nối truyền thống Phật giáo Việt Nam với môi trường văn hóa mới của xã hội Hoa Kỳ. Sự phát triển song hành giữa tự viện và Gia Đình Phật Tử vì thế trở thành một trong những đặc điểm nổi bật của cộng đồng Phật giáo Việt Nam trong giai đoạn đầu định cư.
Nhìn lại giai đoạn 1975–1981, có thể thấy sự hình thành GĐPTVN tại Hoa Kỳ không đánh dấu sự xuất hiện của một tổ chức hoàn toàn mới, mà mở đầu cho quá trình tái lập một truyền thống giáo dục đã được hình thành trên quê hương Việt Nam trong những điều kiện lịch sử và xã hội khác biệt. Chính từ nền tảng ấy, các đơn vị đầu tiên lần lượt ra đời, đặt cơ sở cho tiến trình liên kết và phát triển của GĐPTVN tại Hoa Kỳ trong các năm tiếp theo.
(Kỳ tới: II.2. NHỮNG ĐƠN VỊ ĐẦU TIÊN VÀ HÌNH THÁI SINH HOẠT CƠ SỞ 1976–1977)
_________________
[26] Arnold R. Isaacs, Without Honor: Defeat in Vietnam and Cambodia (Baltimore: Johns Hopkins University Press, 1983); George C. Herring, America’s Longest War: The United States and Vietnam, 1950–1975, 5th ed. (New York: McGraw-Hill, 2013).
[27] Indochina Migration and Refugee Assistance Act of 1975, Public Law 94–23 (23 May 1975); Gail P. Kelly, From Vietnam to America: A Chronicle of the Vietnamese Immigration to the United States (Boulder: Westview Press, 1977).
[28] Yen Le Espiritu, Asian American Panethnicity: Bridging Institutions and Identities (Philadelphia: Temple University Press, 1992); Kieu-Linh Caroline Valverde, Transnationalizing Viet Nam: Community, Culture, and Politics in the Diaspora (Philadelphia: Temple University Press, 2012).
[29] Charles Hirschman, Philip Kasinitz, and Josh DeWind (eds.), The Handbook of International Migration (New York: Russell Sage Foundation, 1999), phần về cộng đồng di dân và thiết chế văn hóa; Robert Wuthnow, America and the Challenges of Religious Diversity (Princeton: Princeton University Press, 2005).
[30] Nguyễn Mộng Giác (chủ biên), Một thời định cư: Người Việt tại Hoa Kỳ sau 1975; các hồi ký và tư liệu lưu trữ của cộng đồng Phật giáo Việt Nam tại California giai đoạn 1975–1981; tài liệu lưu trữ của các đơn vị GĐPTVN đầu tiên tại Hoa Kỳ.

